<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>ZetaMu</title>
	<atom:link href="http://zung.zetamu.net/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://zung.zetamu.net</link>
	<description>Blog on education, science, and economy, by Nguyen Tien Zung</description>
	<lastBuildDate>Sun, 19 May 2013 23:43:12 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.2</generator>
		<item>
		<title>Các cách đặt tên nước</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/ten-nuoc/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/ten-nuoc/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 19 May 2013 22:13:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hiến Pháp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10487</guid>
		<description><![CDATA[<p>&#160;</p> <p>Liên quan đến sửa đổi hiến pháp, có những ý kiến đưa ra là nên đổi tên nước thành &#8220;VIệt Nam Dân Chủ Công Hoà&#8221;. Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng ý với việc quay về tên cũ (của thời trước thống nhất năm 1975) như vậy, vì nhiều lý do, ví <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/ten-nuoc/">Các cách đặt tên nước</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p>Liên quan đến sửa đổi hiến pháp, có những ý kiến đưa ra là nên đổi tên nước thành &#8220;VIệt Nam Dân Chủ Công Hoà&#8221;. Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng ý với việc quay về tên cũ (của thời trước thống nhất năm 1975) như vậy, vì nhiều lý do, ví dụ như:</p>
<p>- Thay tên nước chẳng qua là trò &#8220;bình mới rượu cũ&#8221; nếu như các thứ khác không được thay đổi một cách tiến bộ. Thay đổi tên nước là một việc vô cùng tốn kém (từ các con dấu, đến tiền nong, giấy tờ, v.v. đều sẽ phải đổi hết), mà lại không đem lại kết quả hay ho gì, nếu vẫn giữ các điều thiếu dân chủ.</p>
<p>- Tên đó cũng chưa thực sự phản ánh tình hình Việt Nam. Hơn nữa xuất phát điểm của nó là tên của Miền Bắc Việt Nam ngày trước chứ không phải của toàn bộ Việt Nam. Việc dùng tên đó cho toàn bộ Việt Nam sẽ gây nhiều bất bình từ phía người miền Nam. Và tên đó cũng gắn với nhiều giai đoạn không hay ho trong lịch sử Bắc Việt Nam, ví dụ như cải cách ruộng đất.</p>
<p>Bản thân tôi cũng đồng tình với các điểm phía trên và nghĩ rằng việc dự kiến  đổi tên thành &#8220;VIệt Nam Dân Chủ Công Hoà&#8221; là một trò mị dân vô bổ. Còn nếu có thực sự cần đổi, thì trước khi đặt tên mới, thiết tưởng cũng nên tìm hiểu thế giới người ta đặt tên nước ra sao.</p>
<p>Về cơ bản, có hai cách đặt tên cho tên đầy đủ của một nước (ngoài ra mỗi nước còn có thể có một hay nhiều tên tắt, tên lóng, ở đây chỉ nói đến tên chính thức đầy đủ). Đó là:</p>
<p>1) Ngắn gọn nhất có thể, mà vẫn thể hiện đúng cấu trúc đặc trưng của nước đó.</p>
<p>Ví dụ:</p>
<p>- Cộng hoà Pháp (République de France), vì đúng là thể chế của Pháp là thể chế nước cộng hoà.</p>
<p>- Liên bang Thuỵ Sĩ (tên đầy đủ của Thuỵ Sĩ: <em>Confœderatio Helvetica, ký hiệu tắt là CH)</em> vì Thuỵ Sĩ gồm các bang  hợp lại (tương tự như Mỹ).</p>
<p>- Liên bang Nga, vì Nga ngoài một nước Nga chính còn có các nước tự trị nhỏ khác hợp lại.</p>
<p>- Liên hiệp vương quốc Anh  (United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland), hay gọi tắt là United Kingdom hay Britain, vì nó đúng là một liên hiệp vương quốc.</p>
<p>2) Thêm các &#8220;mĩ từ&#8221;.</p>
<p>Các mĩ từ đó có thể là &#8220;nhân dân&#8221;, &#8220;dân chủ&#8221;, &#8220;vĩ đại&#8221;, &#8220;xã hội chủ nghĩa&#8221;, v.v. Các mĩ từ có mấy vấn đề hay gặp sau:</p>
<p>- Thừa, trung lặp nghĩa giữa các từ. Ví dụ trong &#8220;cộng hoà dân chủ&#8221;, thì bản thân một chế độ cộng hoà theo định nghĩa phải là dân chủ rồi, thêm chữ &#8220;dân chủ&#8221; là thừa. Tương tự như vậy đối với &#8220;cộng hoà nhân dân&#8221;, vì đã là &#8220;cộng hoà&#8221; tức là chính quyền trong tay &#8220;nhân dân&#8221; rồi.</p>
<p>- Không đúng thực tế. Ví dụ có nước tự xưng &#8220;xã hội chủ nghĩa&#8221; mà mức độ phúc lợi và an sinh xã hội thì thua xa nhiều lần những nước không có chữ &#8220;xã hội chủ nghĩa&#8221; trong tên gọi.</p>
<p>- Nghe &#8220;choang choác&#8221;. Ví dụ như tên đầy đủ của nước Libya thời Kaddafi là &#8220;Great Socialist People&#8217;s Libyan Arab Jamahiriya&#8221; (tạm dịch tiếng Việt: nước xã hội chủa nghĩa vĩ đại của nhân dân các dân tộc Ả rập Libya), phải thêm cả từ &#8220;vĩ đại&#8221; vào đó, không hiểu là để chứng tỏ vĩ đại hơn nước nào ?!</p>
<p>Có thể thấy, các nước tiên tiến thường không có nhu cầu phải đặt tên gắn thêm các mĩ từ &#8220;kêu choang choác&#8221;, mà chỉ có các nước chậm tiến mới lại hay gắn thêm các mĩ từ, thể hiện một sự tự kiêu để che đi sự tự ti.</p>
<p>Đối với Việt Nam thì sao? Càng nhiều mĩ từ, càng khó tiến bộ, vậy tốt nhất là hãy bỏ đi các mĩ từ, và đặt tên sao cho đúng bản chất một nước mà Việt Nam hướng tới nhất. Theo suy luận đó, thì không cần chữ &#8220;dân chủ&#8221;, cũng không cần chữ &#8220;xã hội chủ nghĩa&#8221;. Còn lại một số phương án như:</p>
<p>- Việt Nam (tên đầy đủ chỉ như vậy): có thể có nhược điểm là hơi vắn tắt quá.</p>
<p>- Công Hoà Việt Nam (Republic of Vietnam): tên này là &#8220;chuẩn&#8221;. Tuy nhiên, có thể bị kêu là trùng với tên của Miền Nam Việt Nam trước đây. Nam Việt Nam trước đây gọi là Việt Nam Cộng Hoà (chữ Cộng Hoà đặt sau, thành như nói theo kiểu Tầu) nên thực ra không bị trùng. Khi sang tiếng Anh, Việt Nam Cộng Hoà có thể được viết thành &#8220;Republic of Vietnam&#8221; nên có thể bị trùng với tên tiếng Anh của Cộng Hoà Việt Nam, là một điểm dở (tuy rằng người ta hay viết thêm chữ South vào tên của Nam Việt Nam). Để khác đi, có thể viết chẳng hạn thành Vietnamese Republic (bắt chước Italia:tên chính thức là Republica Italiana).</p>
<p>- Việt Nam Thống Nhất (United Vietnam): thể hiện đúng sự thống nhất các miền. Tuy nhiên có điểm dở là sự thống nhất đó đã xảy ra cách đây gần 40 năm rồi, nếu đặt tên như vậy ngay sau khi thống nhất thì có ý nghĩa, bây giờ mới đặt thì có thể thành &#8220;lẩm cẩm&#8221;. Tương tự vậy đối với &#8220;United Republic of Vietnam&#8221;. Tuy hơi &#8220;lẩm cẩm&#8221; nhưng lại tránh được trùng.</p>
<p>Xem ra, chẳng có phương án nào là &#8220;hoàn hảo&#8221;, phương án nào cũng có cả ưu điểm lẫn nhược điểm ?!</p>
<p>Thực ra, bản thân cụm từ &#8220;xã hội chủa nghĩa&#8221; không có gì xấu, không cần phải bỏ đi khỏi tên gọi của Việt Nam nếu sự bỏ đi đó gây nhiều tốn kém rắc rối. Điều quan trọng là phải xác định lại thế nào là &#8220;xã hội chủ nghĩa&#8221;, trong đó phải có tự do và dân chủ thực sự, và phải thay đổi hiến pháp theo hướng tự do và dân chủ thực sự đó, chứ không phải thay đổi cái tên gọi.</p>
<p>Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy phương án tốt nhất hiện tại là giữ nguyên tên, nhưng định nghĩa lại cho rõ ràng cái &#8220;chủ nghĩa xã hội&#8221; mà Việt Nam cần có. Nó phải có dân chủ thật sự (và như vậy không thể là chế độ độc đảng cai trị), phải có tự do thực sự (và như vậy không thể có các điều khoản hạn chế tuỳ tiện các quyền tự do), và phải có nhiều yếu tố đảm bản an sinh xã hội.</p>
<p>Ghi chú:</p>
<p>1) Có thể xem danh sách tên viết tắt và tên đầy đủ của các nước tại đây: <a href="http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_sovereign_states">http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_sovereign_states</a></p>
<p>2) Bản thân tên &#8220;Việt Nam&#8221; tương đối mới, từ thời nhà Nguyễn vào năm 1802 (?). Trước đó, trong mỗi giai đoạn lịch sử Việt Nam lại được gọi bằng một tên khác nhau, trong đó có: Văn Lang (thời vua Hùng trước công nguyên), Giao Châu (đổi từ Giao Chỉ là tên một vùng Việt Nam dưới thời Tầu đô hộ, Âu Lạc, Vạn Xuân (thế kỷ thứ 6), Đại Cổ Việt (Đinh Bộ Lĩnh đặt năm 968 sau khi đánh thắng 12 xứ quân), Đại Việt (Lý Thánh Tông đặt năm 1054), Đại Ngu (Hồ Quí Ly đặt năm 1400, có nghĩa là &#8220;hoà bình&#8221;),  Đại Việt (Lê Lợi lấy lại tên này vào năm 1428), An Nam quốc (thời Lý Anh tông, tên do nhà Tống bên Tầu đặt cho ?), Đại Nam (thời Minh Mạng 1820-1840 gọi như vậy, nhưng tên Việt Nam vẫn còn).  Có người cho rằng tên Việt Nam là tên do Tầu đặt cho và &#8220;không hay&#8221; (Nguyễn Ánh đi &#8220;xin&#8221; tên Nam Việt nhưng vì đã có một nước ở Tầu ngày trước có tên như vậy, nên phải đổi thành Việt Nam ?), vì nó thể hiện quan hệ chư hầu phụ thuộc vào Trung Quốc. (Việt Nam có thể hiểu là ở tít phía Nam so với Trung Quốc). Tuy nhiên, ngày nay toàn bộ người Việt Nam và cả thể giới đã quen với tên gọi Việt Nam.</p>
<p>3) Sau khi viết xong những dòng trên, thì tôi được thủ trưởng cho biết GS Hoàng Xuân Phú đã có viết 1 bài phân tích tỷ mỉ về tên nước, và trong đó cũng đề ra mấy giải pháp tương tự như trên. Đây là vấn đề &#8220;tư tưởng trùng nhau&#8221; thôi; bản thân tôi chưa được đọc bài của GS Phú  và không biết trong đó có những ý gì <img src='http://zung.zetamu.net/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':-)' class='wp-smiley' /> </p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/ten-nuoc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chân dung lãnh tụ</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/chan-dung-lanh-t%e1%bb%a5/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/chan-dung-lanh-t%e1%bb%a5/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 19 May 2013 10:26:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thừa giấy vẽ voi]]></category>
		<category><![CDATA[Tiếu lâm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10481</guid>
		<description><![CDATA[<p>Trên thế giới có các ngày kỷ niệm này nọ, nhưng sao không có ngày &#8220;lãnh tụ thế giới&#8221; để kỷ niệm một thể các lãnh tụ nhỉ, có thì có phải tiện biết bao </p> <p>Nhân nói đến lãnh tụ, lại nhớ lại  một câu chuyện:</p> <p>Có một ông già buồn, sau nhiều <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/chan-dung-lanh-t%e1%bb%a5/">Chân dung lãnh tụ</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trên thế giới có các ngày kỷ niệm này nọ, nhưng sao không có ngày &#8220;lãnh tụ thế giới&#8221; để kỷ niệm một thể các lãnh tụ nhỉ, có thì có phải tiện biết bao <img src='http://zung.zetamu.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Nhân nói đến lãnh tụ, lại nhớ lại  một câu chuyện:</p>
<p>Có một ông già buồn, sau nhiều năm bị đi tù thì cuối cùng được cho đi di tản theo kiểu đoàn tụ gia đình. Ông ta cất trong vali một bức chân dung lãnh tụ trong một cái khung. Ở sân bay, viên hải quan hất hàm hỏi: &#8220;cái gì đây&#8221;. Ông già trả lời:&#8221;Sao lại hỏi cái gì đây, anh không nhìn thấy ai đây à. Đây chính là lãnh tụ xxx kính yêu của tất cả chúng ta. Tôi đi đâu cũng mang theo bức chân dung này để tưởng nhớ về Người&#8221;. Tay hải quan liền cười và cho đi.</p>
<p>Bay sang đến bên kia, tay hải quan ở đó cũng hỏi: &#8220;cái gì đây&#8221;. Lần này ông già trả lời: &#8220;Sao lại hỏi cái gì đây, phải hỏi ai đây chứ. Đây chính là tên khốn nạn xxx đã làm đầy đoạ bao triệu người. Tôi thù nó lắm, nên đi đâu cũng mang theo hình nó để lót toilet cho bõ ghét&#8221;. Tên hải quan lại cười và cho đi.</p>
<p>Về đến nhà mới có con cháu ở đó. Một đứa cháu xem bức chân dung lãnh tụ và hỏi &#8220;ai đây hả ông&#8221;. Ông già cười và trả lời: &#8220;Sao lại hỏi ai đây. Phải hỏi là cái gì đây cháu ạ. Cái khung này là 4kg vàng của ông đấy!&#8221;</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/chan-dung-lanh-t%e1%bb%a5/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lão thành hổ tướng Đặng Văn Việt góp ý về hiến pháp</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/lao-thanh-h%e1%bb%95-t%c6%b0%e1%bb%9bng-d%e1%ba%b7ng-van-vi%e1%bb%87t-gop-y-v%e1%bb%81-hi%e1%ba%bfn-phap/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/lao-thanh-h%e1%bb%95-t%c6%b0%e1%bb%9bng-d%e1%ba%b7ng-van-vi%e1%bb%87t-gop-y-v%e1%bb%81-hi%e1%ba%bfn-phap/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 16 May 2013 21:50:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hiến Pháp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10476</guid>
		<description><![CDATA[<p>Ông Đặng Văn Việt, sinh năm 1920, là một trong các anh hùng của Việt Nam từ thời chống Pháp, đã làm cho quân Pháp phải khiếp sợ và đặt cho ông những tên gọi như &#8220;le tigre gris de la RC4&#8243; (hổ xám đường  số 4), &#8220;mon petit Napoleon&#8221; (tiểu tướng Napoleon). Ông <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/lao-thanh-h%e1%bb%95-t%c6%b0%e1%bb%9bng-d%e1%ba%b7ng-van-vi%e1%bb%87t-gop-y-v%e1%bb%81-hi%e1%ba%bfn-phap/">Lão thành hổ tướng Đặng Văn Việt góp ý về hiến pháp</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Ông <a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%B7ng_V%C4%83n_Vi%E1%BB%87t">Đặng Văn Việt</a>, sinh năm 1920, là một trong các anh hùng của Việt Nam từ thời chống Pháp, đã làm cho quân Pháp phải khiếp sợ và đặt cho ông những tên gọi như &#8220;le tigre gris de la RC4&#8243; (hổ xám đường  số 4), &#8220;mon petit Napoleon&#8221; (tiểu tướng Napoleon). Ông đã viết bản góp ý tâm huyết sau về hiến pháp (đã có đăng trên các trang &#8220;lề dân&#8221; hôm nay; tôi nhận được qua e-mail). Xin giới thiệu với tất cả những ai quan tâm.</p>
<p>&#8212;&gt;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div align="center"><em>Hà Nội, ngày   8  tháng   5  năm 2013</em></div>
<div><em>Kính gửi:</em></div>
<div></div>
<div><em> </em><strong>BẢN GÓP Ý SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP</strong></div>
<div align="center"><strong>của Đặng Văn Việt – Người Lính Già U100 – Lão Thành Cách Mạng</strong><strong> </strong></div>
<div>Theo yêu cầu của Bí thư chi bộ 3, phường Minh Khai, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Tôi là: Đặng Văn Việt, sinh năm 1920 (U100), 65 năm tuổi Đảng (1948) – Lão thành Cách mạng (1943), qua nhiều cấp ủy  – qua chỉ huy nhiều mặt trận (MT/DS 9 – 7 – 4 – 5 – 6 ), đánh hàng trăm trận (thắng 116/120), năm lần bị thương (thương binh /4)<strong> – </strong>viết 15 đầu sách (3 giải nhất Văn học Nghệ thuật).</div>
<div>Vì tuổi cao, sức yếu, tôi chỉ xin góp một số ý kiến xung quanh một số vấn đề bức xúc mà nhiều người quan tâm.</div>
<div>1)  <strong>Vấn đề có nên tiếp tục vận dụng quan điểm tư tưởng Mác vào Việt Nam – hay nên chấm dứt.</strong></div>
<div>Chủ nghĩa Mác ra đời vào cuối thế kỷ 19 đã có tác dụng kích thích phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân chống sự bóc lột tàn bạo của giai cấp tư sản. Đã tạo những tiền đề cho Cách mạng tháng 10 Nga thành công – tiếp theo sự ra đời của nhà nước Xô viết Nga của Hồng quân Liên Xô, trong Đại chiến thế giới lần thứ Hai, Hồng quân Xô Viết cùng đồng minh  đã đánh bại phe phát xít Đức – Ý – Nhật. Tiếp theo sự ra đời của phe XHCN – rồi là Cách mạng Trung Quốc (1949)  thành công.</div>
<div>Những sự kiện trên tạo điều kiện và thời cơ cho Cách mạng Tháng 8 (1945) ViệtNamthành công và tiếp theo Việt Nam thắng Pháp – Mỹ trong cuộc chiến tranh 30 năm.</div>
<div>Nói đến Chủ nghĩa Mác là nói đến những quan điểm, tư tưởng của nó. Đó là quan điểm đấu tranh giai cấp, quan điểm thành phần chủ nghĩa (bè cánh, chia sẻ, đặc quyền đặc lợi. Dùng người theo lý lịch, theo lòng tin – hơn là đức tài) – là chuyên chính vô sản (liên minh công nông binh…), là chống tư hữu, chống người bóc lột người (tất cả là quốc doanh, tất cả là hợp tác hóa), là thiểu số phục tùng đa số, là giai cấp công nhân là giai cấp lãnh đạo Cách mạng, là xây dựng tiến lên XHCN – lên Cộng sản Chủ nghĩa (CSCN).</div>
<div>Qua gần một thế kỷ, chủ nghĩa Mác đã bộc lộ nhiều nhược điểm, nhiều yếu kém, thiếu thực tế – không thúc đẩy xã hội tiến lên, còn kéo lùi sự tiến hóa của nhân loại.</div>
<div>Do vây mà: Liên Xô, thành trì của Cách mạng bị sụp đổ, và kéo theo cả phe XHCN. Nhiều nước phải tuyên bố từ bỏ Chủ nghĩa Mác (Pháp, Anh, Ý, Mỹ, Nhật…). Nước Đức, quê hương của Mác cũng cáo chung không còn sùng bái Mác nữa – các tượng đài của Mác ở khắp nơi bị hạ bệ. Thực tế cho thấy trên 200 nước trên thế giới không có nước nào là do giai cấp công nhân lãnh đạo.</div>
<div>Ở nước ta, cứ mỗi lần dương cao ngọn cờ đấu tranh giai cấp đều đã bị thất bại.</div>
<div>- Đấu tranh lần 1: Xô viết Nghệ Tĩnh (1930)</div>
<div>- Đấu tranh lần 2: Cải cách ruộng đất (1953 – 1955)</div>
<div>- Đấu tranh lần 3: Cải tạo công thương (1975)</div>
<div>- Đấu tranh lần 4: Đối xử không đúng – Hàng triệu người ViệtNambỏ nước ra đi –hàng triệu người chết vì tai nạn biển. Sau ngày giải phòng MiềnNam, Đảng và Nhà nước ViệtNam, vận dụng theo quan điểm Mác, xây dựng ViệtNamtiến lên CNXH (1975 – 1995). Sau 20 năm, cả nước về kinh tế, xã hội, văn hóa sa sút nghiêm trọng. Đảng và Nhà nước phải áp dụng chính sách đổi mới mới tạm phục hồi lại đất nước, cả bộ mặt xã hội được thay đổi.<strong> </strong></div>
<div>Nhiều quan điểm, tư tưởng của Mác bị hủy bỏ và được thay bằng quan điểm tư tưởng mới.</div>
<div>-  Chống tư hữu, nay cho tư hữu</div>
<div>-  Chống làm giàu, nay cho làm giàu</div>
<div>-  Chống bóc lột, nay cho bóc lột, mời cả Tư bản nước ngoài vào để cùng bóc lột</div>
<div>-  Mở rộng giao lưu với tất cả các nước tư bản</div>
<div>-  Cấm làm ngoại thương, nay cho làm ngoại thương.</div>
<div>-  Cho mở phòng khám bệnh, bán thuốc, mở trường tư thục</div>
<div>-  Hạn chế bớt quốc doanh – xóa các Hợp tác xã</div>
<div>Nhờ đổi mới, đất nước có cơ hội phát triển nhanh – có triển vọng đuổi kịp một số nước. Nhưng một điều đáng tiếc đã gây ra một sức cản cho bước đi của cả dân tộc, đó là:</div>
<div>Về kinh tế, những quan điểm tư tưởng lỗi thời của Mác bị loại bỏ, nhưng về chính trị, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn tuyên bố Đảng vẫn kiên trì đường lối Mác – Lê Nin. Tức là vẫn theo những quan điểm về đấu tranh giai cấp – theo chủ nghĩa lý lịch. Hình thức thì dân chủ, thực tế, mọi tự do của con người đều bị hạn chế. Tự do ngôn luận, báo chí, bầu cử, biểu tình – Bộ máy đàn áp được tăng cường (quân đội – công an). Tổ chức Nhà nước có nhiều Bộ, nhiều ngành nhưng trên hết lại là Bộ Chính trị, là Tổ chức có quyền quyết định mọi vấn đề, trên cả Chính phủ, trên cả Quốc hội, cả Tòa án Tối cao. <strong>Bộ Chính trị làm việc theo nguyên tắc thiểu số phục tùng đa số</strong>. Một nhóm người trong Bộ Chính trị chỉ cần sắp xếp để khi nào bỏ phiếu mình cũng nắm được đa số, là nắm được mọi quyền hành.</div>
<div>Vì vậy Bác Hồ đã bị vô hiệu hóa. Bác không muốn làm Cải cách ruộng đất theo lối Trung Quốc, Bác không muốn xử bắn bà Nguyễn Thị Năm (một phụ nữ có công với Cách mạng) nhưng đa số trong Bộ Chính trị không đồng ý, Bác Hồ phải xếp ý kiến của mình sang một bên.</div>
<div>Nhiều vụ tham nhũng lớn theo luật pháp lẽ ra phải xử nặng, Bộ Chính trị bảo: đây là người của Đảng không được đụng đến. Một số đã lợi dụng sự tin cậy, nắm toàn bộ tài sản của đất nước, đã biến hóa tài sản quốc gia thành của riêng. Tệ tham nhũng phát triển tràn lan, không tài nào ngăn chặn được. Ngân quỹ quốc gia thất thoát: 1 – 2 triệu tỷ đồng để vào túi của kẻ có chức quyền.</div>
<div>Thượng bất chính, hạ tắc loạn; kinh tế, văn hóa, xã hội, đạo đức con người sa sút nghiêm trọng tạo nên nguy cơ xảy ra sự sụp đổ chế độ.</div>
<div>Ai là người yêu nước, yêu dân, ai là người quan tâm đến vận mệnh của nước nhà, ai là người quan tâm đến sự tồn vong của chế độ, đều phải lên tiếng đề nghị với nhà nước phải từ bỏ Chủ nghĩa Mác – Lê Nin, một đường lối chính trị đặc quyền đặc lợi cho một “thiểu số” đã đưa đất nước Việt Nam đi từ thất bại này đến thất bại khác.</div>
<div>Hãy trở lại với Bác Hồ, với chủ trương thực hiện đường lối hòa hợp dân tộc, đoàn kết các giai cấp, cả trong và ngoài nước, theo đường lối ấy đã đưa đất nước đi đến thành công, thành công, đại thành công.</div>
<div>Tôi đã viết cuốn <em>1000 năm Lịch sử quân sự Việt Nam</em>, Dân tộc Việt Nam đã hơn 20 lần bị xâm lược, đã hơn 20 lần đánh đuổi quân xâm lược ra khỏi bờ cõi, có được sự thành công đó <strong>là nhờ sự đoàn kết của cộng đồng các dân tộc, không có chỗ nào là do nhờ có đấu tranh giai cấp.</strong></div>
<div><strong>2)  </strong><strong>Vấn đề một Đảng hay nhiều Đảng</strong><strong> </strong></div>
<div>Trên thế giới nhiều nước áp dụng chế độ đa đảng. Một số ít áp dụng chế độ một đảng. ViệtNamta thời Bác Hồ đã thực hiện chế độ đa đảng. Mỗi chế độ chính trị đều có cái hay cái dở của nó.</div>
<div>Ở Việt Nam ta hiện nay lại đang thi hành chế độc độc đảng: Ta thực hiện được an ninh quốc phòng tốt nhưng về chính trị, bề ngoài ta không nhìn thấy những lộn xộn lớn – nhưng bên trong lòng dân ngao ngán với việc Đảng lãnh đạo với một chế độ độc quyền, lạc hậu, qua hơn 30 năm nay thất bại nhiều lần  mà không chịu sửa chữa. Từ độc đảng những sai trái bị bưng bít, không có tiếng nói thứ hai đấu tranh để sửa chữa – báo chí bị kiểm duyệt một chiều chặt chẽ, không đưa ra công luận được những sự thực xấu xa. Bọn tham nhũng dựa vào bè cánh, đặc quyền đặc lợi, phát triển không có cách gì ngăn chặn. Luật kê khai tài sản được công bố, nhưng không ai thực hiện. Uy tín của Đảng bị sa sút nặng trong quần chúng nhân dân – một nguy cơ của sự sụp đổ của chế độ đảng đến gần.</div>
<div>Vấn đề chính cốt lõi là phải có một đường lối chính trị đúng đắn, hợp với lòng dân, hợp với quy luật phát triển của xã hội, làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, đoàn kết, an ninh quốc phòng ổn định, chính trị ổn định.</div>
<div>Nếu một đảng mà <strong>làm tốt được việc trên</strong> [làm thật chứ không làm gian trá như lâu nay vẫn làm – <em>BVN</em>] thì tất nhiên nhân dân vẫn ủng hộ chế độ một đảng.</div>
<div>Nếu trái lại, những điều trên không thực hiện được, chế độ không dựa vào dân, vẫn đi vào con đường độc tài, chuyên chính, thì nhân dân yêu cầu phải có nhiều đảng (2 – 3 – …) dễ bề kiềm chế lẫn nhau, thúc đẩy lịch sử dân tộc tiến lên không ngừng.</div>
<div><strong>3)  </strong><strong>Có nên bỏ điều 4 của Hiến pháp hay không?</strong><strong> </strong></div>
<div>Hiến pháp Việt Namđã qua 4 lần thay đổi, <strong>Bản Hiến pháp đầu tiên không có điều 4. </strong>Dần dần để khẳng định thể chế chính trị chuyên chính vô sản, Đảng muốn đóng vai trò độc tôn lãnh đạo. Nhà nước Việt Nam có Chính phủ, có Quốc hội, nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam muốn là tổ chức cao hơn cả, đứng trên cả Chính phủ, trên cả Quốc hội. Bộ Chính trị của Đảng (gồm 13 -14 người) là tổ chức cao hơn tất cả các Bộ – những vụ tham nhũng lớn hàng trăm ngàn tỷ đồng, những thất thoát lớn của Nhà nước, đúng ra phải đưa ra vành móng ngựa, đưa ra xét xử – nhưng Bộ chính trị bảo là người của “tao”, phải buông tha, thế là tha bổng – thời Bác Hồ có vụ Trần Dụ Châu, tham nhũng của bộ đội có mấy cái áo trấn thủ, Bác Hồ phải răn đe phạt nghiêm, xử bắn, những vụ tham nhũng hiện nay gấp một ngàn vạn lần – không thấy một ai bị bắn. Trong những vụ lớn, mức phạt nặng nhẹ, không do Chánh án toàn án tối cao, mà do Bộ Chính trị quyết định. Kỷ cương, phép nước bị đảo lộn – người dân không thấy đâu là pháp luật, đâu là công lý.</div>
<div>Nếu ở Mỹ, hiện nay, Đảng Dân chủ đang nắm chính quyền lại đưa Hiến pháp ra sửa đổi, thêm điều 4, để tôn vinh vai trò lãnh đạo của Đảng mình, thì nay mai, Đảng Dân chủ đổ, Đảng Cộng hòa lên ngôi lại sửa đổi Hiến pháp lập lại một điều 4 cho Đảng mình lãnh đạo. Nếu dựa theo quy luật đó, không có Đảng lãnh đạo nào lên nắm chính quyền mà lại không muốn thêm một điều 4 để tự tôn vinh, để cưỡi lên đầu lên cổ của các tổ chức khác, kể cả nhân dân.</div>
<div>Nếu như vậy, thì ở Mỹ, cứ 4 năm một lần, nước Mỹ phải sửa đổi một lần Hiến pháp, để có thêm một điều 4 mới. Và nếu cả thế giới đều bắt chước Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, thì thế giới sẽ không có thế giới đại đồng, mà sẽ có đại loạn.</div>
<div>Về quy luật, không có một nhà nước nào là vĩnh cửu ( Đinh (12) – Lê (29) – Lý (216)  – Trần (175) – Nguyễn (143) – Việt minh Cộng sản) sẽ có một lúc nào đó Chính thể Việt minh Cộng sản sẽ đổ [dó là điều chắc chắn – <em>BVN</em>], liệu lúc đó điều 4 có còn tồn tại nữa hay không?</div>
<div><strong>Dưới thời đại Bác Hồ không có điều 4  </strong>–<strong> Đảng Lao động Việt Nam được nhân dân tin tưởng tuyệt đối</strong> – vì sao? <strong>Vì đường lối của Bác Hồ hợp với lòng dân </strong>–<strong> Vì Đảng và dân là một</strong>. Đảng được uy tín tuyệt đối trong nhân dân. Ngày nay Đảng Cộng sản sản sinh ra điều 4, phá tan kỷ cương phép nước, phá tan đoàn kết của cộng đồng dân tộc, kinh tế sa sút, văn hóa, đạo đức xã hội bị tha hóa nghiêm trọng, uy tín của Đảng bị xuống cấp chưa từng thấy.</div>
<div>Đại vương Trần Hưng Đạo luôn nhắc nhỏ: Phải <strong>lấy dân làm gốc, phải khoan thư sức dân,</strong> nhờ vậy các vua đời Trần đã ba lần đánh thắng Nguyên Mông. Bác Hồ, theo gương Trần Hưng Đạo, biết dựa vào dân, lấy dân làm gốc, nên đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam  đánh thắng hai đế quốc Pháp, Mỹ.</div>
<div>Ngày nay Đảng Cộng sản Việt Nam do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo: không lấy dân làm gốc, mà lấy Chủ nghĩa Mác – Lê Nin làm gốc, lấy đấu tranh giai cấp làm gốc, Bộ Chính trị làm gốc. Ngày nào ta còn theo đường lối bè cánh, hẹp hòi, chia rẽ, đặc quyền, đặc lợi, ngày ấy bọn cơ hội càng có đất phát triển – vô hình trung bệnh tham nhũng là con đẻ của chế độ lấy Chủ nghĩa Mác làm gốc – bệnh tham nhũng được đà phát triển, kéo dài là một nguy cơ dẫn đến sự sụp đổ chế độ vào một ngày không xa.</div>
<div>Những người lãnh đạo phải thấy rõ: điều 4 là một tồn tại không hợp Hiến, không hợp pháp, nó là một yếu tố độc hại đang đưa Đảng Cộng sản tiến nhanh trên con đường sụp đổ – nó là nguồn gốc hủy hoại sự tồn vong của Đảng Cộng sản hiện nay.</div>
<div>Cần có đủ đầu óc thông minh và sáng suốt mới dám chủ động hủy bỏ điều 4. Hủy bỏ việc lấy chủ nghĩa Mác làm gốc, để ngăn chặn cái nhọt ung thư tham nhũng ngay từ gốc nguồn – có vậy mới cứu nguy và duy trì được vai trò, vị trí lãnh đạo của Đảng Cộng sản hiện nay.</div>
<div><strong>4)  </strong><strong>Việc có cần đổi tên Đảng tên nước hay không?</strong><strong> </strong></div>
<div>Tại sao chỉ có hai cái tên: Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam, mà đã xảy ra sự tranh cãi liên tục trong mấy năm, mà vẫn chưa có được kết luận – có phải vì cái âm thanh tên này hay hơn tên kia mà đòi hỏi phải đổi thay.</div>
<div>Cái chính là:</div>
<div>Mỗi cái tên đều mang theo nó sự mong muốn tiến tới của các cái tên ấy. Ví dụ nếu lấy tên nước là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa ViệtNam, thì là nước ViệtNamcó mục đích cuối cùng là lên CNXH – theo mô hình Xô Viết. Thực tế nhà nước XHCN theo mô hình Xô Viết là một điều không tưởng – nước Nga – các nước Đông Âu, đi theo con đường lên CNXH theo mô hình Xô Viết đều đã bị thất bại. Nước ViệtNamta, sau 1975, đã xây dựng CNXH theo mô hình Xô Viết cũng đã bị thất bại thảm hại – nếu không đổi mới thì đất nước đã bị sụp đổ, tàn lụi.</div>
<div>Hiện nay, thực tế lịch sử đòi hỏi, phải xóa bỏ cái tên không tưởng CNXH thay vào đó bằng cái tên Dân chủ Cộng hòa là hợp với tình hình kinh tế, chính trị thực tế trong Đối Nội và Đối Ngoại của Việt Nam hiện nay và lâu dài.</div>
<div>Còn về cái tên Đảng Cộng sản, nó mang ý nghĩa là Đảng sẽ tiến lên đích cuối cùng là Cộng sản Chủ nghĩa.</div>
<div>Chế độ XHCN đã là không tưởng, thì chế độ Cộng sản lại còn ngoài cái không tưởng – làm gì có cái xã hội:<strong>làm tùy năng lực, hưởng theo nhu cầu</strong>, nhiều người muốn đổi tên Đảng là Đảng của những người lao động – hay Đảng Lao động Việt Nam là hợp với thực tế trước mắt và lâu dài.</div>
<div>Thay đổi hai cái tên để Đảng tránh phải mang tiếng là Đảng luôn nêu hai cái bánh vẽ để lừa quần chúng – nhân dân – lừa cả thế giới.</div>
<div>Thay đổi cái tên Cộng sản, còn có nghĩa là bỏ một cái tên đã nhắc lại những đau thương mà lịch sử loài người đã phải trải qua. Nói đến hai chữ <strong>Cộng sản</strong>, làm mọi người nhớ đến Staline, Mao Trạch Đông, hai nhà độc tài cộng sản đã giết hại hàng chục triệu sinh mệnh con người để bảo vệ quyền lực của mình; đến chế độ Polpot diệt chủng ở Campuchia (Polpot mang danh cộng sản, diệt hàng triệu dân Campuchia, sọ dừa và xương chất thành núi); đến Cải cách ruộng đất, đến Cải tạo công thương, đến hàng triệu người phải bỏ nước sau 1975, đến chính sách tôn sùng sự bất công thành một quốc sách, tôn sùng sự dốt nát hơn là sự thông minh sáng tạo. Bỏ hai chữ Cộng sản có lợi về Chính trị cho trong nước, về ngoại giao đối với quốc tế. Không ai muốn lên CSCN với câu kinh thánh nổi tiếng của nhà Chính trị Trần Phú: Trí Phú Địa Hào đào tận gốc trốc tận rễ.</div>
<div>May sao ông Trần Phú không gặp thời, nếu không thì Việt Nam ta đã có một Tần Thủy Hoàng, một ông vua từng ra lệnh chôn sống 2000 nho sĩ và đốt hết sách của Khổng Tử – Mạnh Tử, hay một Staline, một Mao Trạch Đông, một Polpot 100% không hơn không kém. Ông Trần Phú đang được Đảng và Nhà nước tôn vinh như một hảo hán anh hùng dân tộc – được đặt tên đường, tên phố, bệnh viện, trường học, dựng tượng, xây lăng tẩm đồ sộ. Thầy trò Trường Trần Phú (Hà Nội) đang lo lắng học tập và ra trường theo gương ông Trần Phú như thế nào???</div>
<div><strong>5)  </strong><strong>Việc nên nêu khẩu hiệu</strong><strong> </strong></div>
<div>“Trung với nước hiếu với dân” hay “Trung với Đảng hiếu với dân”</div>
<div>Đảng muốn quân đội là một công cụ của Đảng, để bảo vệ lãnh tụ, bảo vệ Đảng lúc cần thiết – nên một số người nêu quân đội phải:</div>
<div>“Trung với  Đảng – Hiếu với dân”. Theo nhiều nước trên thế giới, người ta nêu: quân đội của một quốc gia phải có tính độc lập –<strong> </strong>phải là một lực lượng vũ trang luôn sẵn sàng cầm súng bảo vệ Tổ quốc khi lâm nguy.</div>
<div>Vì vậy, trên thế giới các tổ chức chính trị đang nắm chính quyền đều nêu khẩu hiệu “quân đội phải trung với nước hiếu với dân” sau đấy mới trung với chế độ hiện hành.</div>
<div>Chế độ nào dù tài giỏi đến mấy cũng chỉ tồn tại một thời gian, chế độ nối tiếp sẽ thay thế – nếu nêu khẩu hiệu: “quân đội phải trung với Đảng sau mới hiếu với dân” thì một khi chế độ ấy đổ vỡ, quân đội sẽ đổ theo. Bao sĩ quan , tướng lĩnh phải giải ngũ, bao vũ khí, khí tài, bị xếp xó, trở thành sắt vụn, đưa ra bán đấu giá (kể cả bom nguyên tử, B52…). Như quân Phát xít: Đức, Ý, Nhật … Chế độ<strong> </strong>sau không thể một lúc xây dựng nên một quân đội hùng mạnh để bảo vệ Tổ quốc.</div>
<div>Trong thời gian chiến tranh ViệtNam(9 năm) Chính phủ Pháp bị đổ đến 8 lần – thế nhưng đạo quân xâm lược vẫn là một thứ quân, đó là quân đội Pháp (với Mỹ cũng vậy…).</div>
<div>Tất nhiên khi thay đổi một chế độ, thì người lãnh đạo chế độ mới phải có những biện pháp để thay đổi, cho quân đội hợp với đường lối chính trị mới của mình.</div>
<div>Đảng Cộng sản ViệtNamcó công khai sinh ra QĐNDVN từ đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân và xây dựng nó trưởng thành cho đến ngày nay. Mặc dù vậy, khẩu hiệu nêu lên với đạo quân này vẫn phải là: “Trung với nước, hiếu với dân” sau mới nói đến trung với Đảng.</div>
<div>Bác Hồ trong chuyến đến thăm Trường Võ bị Trần Quốc Tuấn ở Sơn Tây (1946) đã tặng cho học sinh võ bị khóa 1 lá cờ có ghi dòng chữ “Trung với nước, hiếu với dân”. Lá cờ của Bác còn nằm ở nhà bảo tàng Trường Sĩ quan Lục quân hiện nay.</div>
<div>Nước bao giờ cũng là vĩnh cửu, còn Đảng dù có tài giỏi đến mấy cũng chỉ có thời hạn. Chẳng khác gì bố mẹ, sinh ra con bao giờ cũng phải dạy con: lớn lên các con phải biết “trung với nước sau là hiếu với nhà”, không bao giờ bố mẹ lại bảo: lớn lên các con phải “trung với gia đình sau hiếu với Tổ quốc”. Nếu dạy con theo kiểu này, khi đất nước có giặc, các con sẽ ở nhà hết để bảo vệ gia đình và bố mẹ, không có ai cầm súng đánh giặc giữ nước.</div>
<div><strong>6)  </strong><strong>Vấn đề tam quyền phân lập</strong><strong> </strong></div>
<div>Mỗi chế độ khi quản lý đất nước đều phải thông qua pháp luật, việc quản lý pháp luật phải qua ba tổ chức:</div>
<div>-     Bộ phận Lập pháp (Quốc hội)</div>
<div>-     Bộ phận Hành pháp (Tòa án)</div>
<div>-     Bộ phận Tư pháp (Viện kiểm sát – Luật sư)</div>
<div>Ba quyền hành này phải hoàn toàn có tính độc lập riêng của nó, phải được tôn trọng, có vậy việc quản lý đất nước mới có hiệu nghiệm – việc quản lý đất nước mới nghiêm minh.</div>
<div>Luật pháp mỗi khi đã ban hành, mọi người công dân đều bình đẳng trước pháp luật và phải tuân theo pháp luật, không phân biệt thứ bậc trong xã hội.</div>
<div>Ở nhiều nước văn minh, tiên tiến, một số Thủ tướng, kể cả Tổng thống đương chức, hay về hưu, mà phạm pháp, đều bị đưa ra tòa án xét xử.</div>
<div>Ở Việt Nam ta hiện nay, tam quyền phân lập không được thể hiện rõ ràng, minh bạch.</div>
<div>Luật pháp là của chung, ai cũng phải thi hành – thế nhưng một số người có chức, có quyền tự cho mình đứng ngoài pháp luật, còn luật lệ là thuộc của dân đen.</div>
<div>Đảng CSVN muốn mình là thống soái, đã dùng biện pháp tự ghi điều 4 vào Hiến pháp, đặt Đảng CS đứng trên cả Chính phủ, cả Quốc hội, cả nhân dân. Quyền lập pháp đặt dưới sự chỉ đạo của Đảng, Đảng chỉ đạo xây dựng luật hợp với quy chế xây dựng chủ nghĩa xã hội theo quan điểm hợp với Mác – Lê nin.</div>
<div>Về hành pháp, Đảng cũng tự cho mình đứng trên cả Bộ Tư pháp, trên cả Tòa án tối cao – mọi xét xử lớn đều phải thông qua Bộ Chính trị – có những vụ trọng tội phải xử nặng, nhưng Bộ chính trị bảo là “Người của Đảng, phải buông tha – “Tòa án phải tuân theo – Tòa án bị vô hiệu hóa – công bằng xã hội bị vi phạm nghiêm trọng.</div>
<div>Còn phần Tư pháp, với tiếng nói yếu ớt của các Viện Kiểm sát, các luật sư, hoạt động tư pháp mang tình hình thức, để cho bề ngoài là nhà nước có vẻ tôn trọng quyền của công dân. <strong>Nhân dân đòi hỏi Đảng và Nhà nước Việt Nam phải tôn trọng tam quyền phân lập và phải tôn trọng quyền làm chủ của nhân dân, để giữ được công bằng xã hội, kỷ cương phép nước của một nhà nước văn minh, một dân tộc văn minh.</strong><strong> </strong></div>
<div><strong>Kết</strong><strong> </strong></div>
<div>Trên đây, tôi đã lược qua một số vấn đề góp một số ý kiến cá nhân vào thư Kiến nghị của 72 nhân sĩ của cả nước đã gửi lên Quốc hội, lên Hội đồng xét việc sửa đổi Hiến pháp.</div>
<div>Tôi tán thành bản Tuyên bố của hàng ngàn “công dân tự do”, bản Tuyên bố của Hội đồng Giám mục, của Thượng tọa Thích Chí H., đại biểu cho hàng triệu giáo dân và phật tử.</div>
<div>Những thư và kiến nghị đó chứng tỏ toàn dân đang lo lắng đến vận mệnh của đất nước, mong muốn có một Hiến pháp tiến bộ, lâu dài. Đây là một thời cơ để những người lãnh đạo nắm lấy để sửa đổi Hiến pháp, xây dựng một thể chế phù hợp với yêu cầu phát triển của đất nước.</div>
<div>Những ý kiến của tôi đều xuất phát từ lợi ích của dân tộc, của đất nước ViệtNam, nhiều lợi ích bảo vệ sự tồn tại của chế độ hiện hành.</div>
<div>Đại vương Trần Quốc Tuấn, 3 lần đánh thắng Nguyên Mông, Lê Lợi, Nguyễn Trãi sau 10 năm đánh đuổi được giặc Minh, Hồ Chí Minh sau 30 năm đánh đuổi 2 đế quốc lớn: Pháp – Mỹ, giải phóng được đất nước Việt Nam đều nhờ vào <strong>lấy dân làm gốc</strong>, biết dựa vào dân – luôn nghĩ đến khoan thư sức dân – không sợ giặc mạnh, chỉ sợ dân không đồng lòng, đỡ thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân…</div>
<div>Hiện Đảng Cộng sản Việt Nam do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo <strong>không lấy dân làm gốc</strong>, mà <strong>lấy đấu tranh giai cấp làm gốc</strong>, <strong>lấy Bộ Chính trị làm gốc</strong>, đang đưa đất nước trên con đường tuột dốc: kinh tế, văn hóa, đạo đức xã hội, chính trị sa sút nghiêm trọng – tham nhũng không ngăn chặn được đưa đến nguy cơ sụp đổ chế độ.</div>
<div>Lê Quý Đôn có nêu 5 biểu hiện của một chế độ có nguy cơ mất nước, đó là:</div>
<div>-     Trẻ không trọng già</div>
<div>-     Trò không trọng thầy</div>
<div>-     Binh kiêu tướng thoái</div>
<div>-     Tham nhũng tràn lan</div>
<div>-     Sĩ phu ngoảnh mặt (Không trọng nhân tài khinh trí thức)</div>
<div>Chế độ hiện hành có gần đầy đủ những biểu hiện trên. Những cấp lãnh đạo, những người có trách nhiệm cần phải thông minh, tỉnh táo, tiếp thu những kiến nghị của các Lão thành cách mạng, các nhân sĩ trí thức, là trí tuệ của dân tộc, để thay đổi đường lối chính trị, xây dựng một thể chế mới, hợp với xu thế phát triển của thời đại, để đưa đất nước ra khỏi một giai đoạn tối tăm của lịch sử, cứu Đảng Cộng sản ra khỏi các vực thẳm trên con đường sụp đổ – tránh sự hốt hoảng bằng thái độ dọa nạt, răn đe khủng bố tầm thường…</div>
<div>Năm 1952, tôi vinh dự được tham gia lớp Chỉnh Đảng đầu tiên của Trung ương Đảng ở cây đa Tân Trào – các học viên hầu hết là các Chủ tịch, Bí thư Tỉnh ủy, Khu ủy, một số là TWUV, một số là Bộ Chính trị, là Bộ trưởng, Thứ trưởng – tôi còn nhớ, có mặt trong đợt đó: Đồng chí Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương, Nguyễn Duy Trinh, Nguyễn Tạo, Trần Công Tường, Lê Lộc… Một số cán bộ chủ chốt của quân đội được dự. Bác Hồ, tuần nào cũng có một lần lên lớp cho Học viên. Một hôm, một học viên xin ý kiến của Bác “Chúng cháu là cán bộ đảng viên, luôn có một lo lắng: làm thế nào là đúng với lập trường, quan điểm Cách mạng – làm thế nào là sai…”</div>
<div>Bác vui vẻ trả lời:</div>
<div>“Hễ mỗi lần, các chú làm việc gì đều phải nghĩ đến: <strong>làm việc này có lợi cho dân, cho nước, cho Đảng, thì các chú cứ làm, không sợ sai</strong>. Nếu không lợi cho dân, cho nước, cho Đảng, chỉ lợi cho cá nhân, cho một số nhỏ… thì cương quyết không làm”.</div>
<div>Lời dạy của Bác đơn sơ, giản dị, nhưng đầy tính chân lý, tôi đã ghi lòng tạc dạ. Nên suốt 75 năm đi theo Cách mạng, tôi đã không bị phạm vào sai lầm gì lớn.</div>
<div>(Xem lời nhận xét về Việt của Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Tổng Tư lệnh/Quân đội nhân dân Việt Nam; của Giáo sư Trần Việt Hà – Đại học Kinh tế quốc dân; của một Giáo sư Trường Nguyễn Ái Quốc Trung ương ở phần chú thích).</div>
<div>Từ thời Bí Thư thứ nhất Lê Duẩn (1960), hơn 50 năm nay, Đảng và Nhà nước Việt Nam vẫn nêu kiên trì đường lối Mác – Lê nin, kiên trì đường lối đấu tranh giai cấp, đã đem lại những hậu quả tai hại như đã nói trên. Đường lối ấy chỉ lợi cho một nhóm người, cho tập đoàn thống trị. Tôi đã kể lại một câu chuyện, nhắc lại một lời nhắn nhủ của Bác Hồ, người con thân yêu của dân tộc. Nay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị của ông, là những người vững vàng nhất về chính trị, ắt phải hiểu hơn ai hết: thế nào là Cách mạng, là quan điểm lập trường Cách mạng.</div>
<div>Trước khi dứt lời tôi muốn nhắc một điều về giáo lý của Đức Phật, đó là <strong>“thuyết nhân quả”</strong>. Trong khi một nhóm người dựa vào Học thuyết Mác – Lê nin, chiếm các chức quyền, chiếm đoạt tài sản của nhân dân; họ đã một mình lên CNXH, còn lên cả CSCN và để lại đằng sau trên 80 triệu người dân sống thoi thóp, phải vật lộn với bao khó khăn hàng ngày, gánh chịu hậu quả của hàng triệu tỷ đồng thất thoát của Nhà nước đang đổ lên đầu họ. Kéo dài một đường lối sai lầm đã làm khổ cực cho bao nhiêu người khác là một tội ác. Đức Phật dạy: <strong>nhân nào thì có quả ấy, quả nào cũng có nhân ấy… </strong>ai đã gây ra những sai lầm làm tổn hại cho đất nước, dân tộc, kẻ ấy phải hứng chịu những trừng phạt không tránh khỏi của Trời Phật.</div>
<div>Phải nhanh chóng hối cải, vứt bỏ những bất công, những điều xấu xa độc ác, trút bớt lòng tham, quay lại với cái thiện, mới mong cứu vãn được một phần tội lỗi.</div>
<div>Về giáo lý, Đức Phật khuyên mọi người phải từ bi, bác ái, đùm bọc giúp đỡ nhau – luôn nghĩ đến và làm việc thiện. Còn giáo lý của Mác, là đấu tranh giai cấp: Một đứa trẻ mới lọt lòng, Mác đã dạy: phải nghĩ đến tiêu diệt các giai cấp loài người, để chỉ còn lại trên trái đất này: Công nhân và nông dân. Người theo Chủ nghĩa Mác, không từ bỏ một hành động tội ác nào để làm theo lời dạy của Mác, sẵn sàng sống trong sự bất công, sẵn sàng làm khổ cực người khác một cách không thương tiếc. Rõ ràng là hai giáo lý: một bên là Thiện, một bên là Ác…</div>
<div>Đức Khổng Tử dạy: Nhân chi sơ tính bổn thiện. Thế mà chủ nghĩa Mác đã biến các chú bé ngây thơ Staline, Mao Trạch Đông, Polpot  thành những con người thú, hung dữ hơn cả những con thú dữ nơi rừng xanh. Trên thế giới, có nhiều tôn giáo, thời gian tồn tại của một tôn giáo, là thước đo mức tin cậy của nhân loại với tôn giáo ấy, hãy xác minh đâu là một chính đạo hay đâu là một không chính đạo?…</div>
<div>-         Đạo Phật tồn tại đến nay trên 2500 năm (đang phát triển)</div>
<div>-         Đạo Thiên chúa tồn tại được được 2013 năm</div>
<div>-         Đạo Hồi tồn tại được trên 1500 năm</div>
<div>-         Đạo Mác tồn tại đến khi Liên Xô sụp đổ được 75 năm.</div>
<div>Về cuối đời, Mác cũng đã tự tuyên bố phủ định một số học thuyết mà ông đã ban bố trong những thời kỳ đầu của tuổi trẻ (như đường lối giai cấp chuyên chính vô sản, giai cấp công nhân đào mồ chôn giai cấp tư sản,…). Đảng Cộng sản ViệtNamđang làm sống lại những điều mà chính Mác cũng đã không còn công nhận nữa.</div>
<div>Đảng Cộng sản Việt Nam còn tôn vinh Chủ nghĩa Mác, còn muốn kéo dài tuổi thọ của các cụ… còn muốn cả dân tộc Việt Nam đưa các cụ lên bàn thờ và còn muốn các trường học phải dạy Chủ nghĩa Mác – Lê Nin. Hãy trả các cụ về với các cụ bà, với châu Âu. Còn ta, ta về về với Bác Hồ, về với ao ta, dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn…</div>
<div>Xin nhắc một lời thơ:</div>
<div><em>Quan nhất thời dân vạn đại</em></div>
<div><em>Ghế quan ai ngồi xin chớ thờ ơ</em></div>
<div><em>Thương dân dân lập bàn thờ</em></div>
<div><em>Hại dân dân đái ngập mồ thối xương.</em></div>
<div>Cụ Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm (bố của Nguyễn Khắc Viện) có mấy vần thơ khuyên vua Thành Thái trong việc trị nước:</div>
<div><em>Tôn tộc đại quy</em> (Tôn trọng gia tộc thì sẽ có sự quy tụ, đoàn kết lớn)</div>
<div><em>Tôn lộc đại nguy</em> (Tôn sùng bổng lộc – khuyến khích tham nhũng – thì rước lấy nguy hiểm lớn)</div>
<div><em>Tôn tài đại thịnh</em> (Tôn trọng nhân tài thì đất nước hưng thịnh lớn)</div>
<div><em>Tôn nịnh đại suy </em>(Tôn sùng gian nịnh thì đất nước rơi vào suy vong lớn)<em> </em></div>
<div>Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay đang <strong>tôn</strong> <strong>lộc, tôn nịnh</strong>, không tôn tài tôn tộc, thích nghe những lời đường mật, ghét lời trung thực. Tổ tiên đã dạy:</div>
<div>-         <strong>Phải lấy dân làm gốc</strong></div>
<div>-         Tuyệt đối không được lấy Mác – Lê Nin làm gốc.</div>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tbody>
<tr>
<td valign="top" width="416"></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div></div>
<div><strong>Đặng Văn Việt</strong></div>
<div>Địa chỉ: 125D Minh Khai, Hà Nội</div>
<div>Phòng 25 gác 4 Tập thể Bộ Xây dựng</div>
<div>ĐT: 0125.25.50.959</div>
<div>Email: <em><a href="mailto:vanvietds4@gmail.com" target="_blank">vanvietds4@gmail.com</a></em></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/lao-thanh-h%e1%bb%95-t%c6%b0%e1%bb%9bng-d%e1%ba%b7ng-van-vi%e1%bb%87t-gop-y-v%e1%bb%81-hi%e1%ba%bfn-phap/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Việt Gian chính luận</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/vi%e1%bb%87t-gian/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/vi%e1%bb%87t-gian/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 15 May 2013 08:49:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thừa giấy vẽ voi]]></category>
		<category><![CDATA[Tiếu lâm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10452</guid>
		<description><![CDATA[<p>Chúng ta thử hình dung một đất nước đạt đến mức lý tưởng, cực cùng về giả dối, mà vẫn tồn tại: nếu giả hơn nữa thì sụp đổ nhanh chóng, còn nếu chưa giả đến mức đó thì còn tiếp tục giả hơn được nữa. Tạm đặt tên nước đó là Việt Gian. <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/vi%e1%bb%87t-gian/">Việt Gian chính luận</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chúng ta thử hình dung một đất nước đạt đến mức lý tưởng, cực cùng về giả dối, mà vẫn tồn tại: nếu giả hơn nữa thì sụp đổ nhanh chóng, còn nếu chưa giả đến mức đó thì còn tiếp tục giả hơn được nữa. Tạm đặt tên nước đó là Việt Gian. (Việt nghĩa là quá, rất, Gian tức là giả).</p>
<p>Ở Việt Gian ắt hẳn sẽ có vô vàn cái giả: giả pháp luật,  giả phồn vinh, giả tự do, giả lịch sử, giả khoa học, giả nghệ thuật,  vân vân. Nhưng cũng vẫn phải có nhiều cái thật. Ví dụ như có lúc phải ăn uống thật, vì nếu không thì chết đói,  còn đâu Việt Gian.</p>
<p>Một câu hỏi lớn được đặt ra là: vậy thì những cái gì có thể là giả, cái gì là thật ? Bao nhiêu % giả, bao nhiêu % thật ? Thật và giả phải được kết hợp với nhau thế nào ở nước Việt Gian cho tối ưu, cho đạt mức giả lý tưởng mà vẫn tồn tại ? Và cấu trúc của Việt Gian phải như thế nào, để đạt cực đại về giả ?</p>
<p><strong>Về chính trị:</strong> Các hình thức đa đảng phái không hợp với một nước đại giả, bởi vì các đảng phái có xu hướng vạch ra cái giả của nhau, yêu cầu bên kia phải làm thật, và như thế thì không thể tối ưu sự giả được. Bởi vậy, Việt Gian chỉ có thể có 1 đảng nắm quyền thật, các đảng khác nếu có cũng chỉ là đảng giả do đảng thật dựng ra. Hiển nhiên, đảng nắm quyền sẽ giả đi theo một học thuyết giả khoa học. Những gì là mốt thời đại thì cũng sẽ được giả thể hiện trong đời sống chính trị Việt Gian. Ví dụ như giả tự do, giả dân chủ. Tầng lớp lãnh đạo phải là những người tham lam thật, mưu mô thật (nếu không đủ tham lam hay mưu mô sẽ bị người khác hất cẳng), nhưng đồng thời phải là đại giả: giả bằng cấp,  giả lý luận, giả nhân nghĩa, giả khoa học, giả tư tưởng. v.v.Họ là những chính trị gia giả, nhưng là những diễn viên thật, diễn xuất giỏi hơn nhiều các nghệ sĩ đạt các danh hiệu giả. Ho chọn cho mình những cái tên giả , ví dụ như là &#8220;đầy tớ của dân&#8221;. Họ tạo ra các cuộc bầu cử hay góp ý giả, để cho thấy đại đa phần nhân dân (giả) ủng hộ họ &#8230;</p>
<p><strong>Về kinh tế</strong>: Nền kinh tế giả của Việt Gian dựa trên các đường lối giả, kế hoạch giả, dự án giả, chuyên gia giả, thành tích giả,v.v. Tuy nhiên, vẫn phải có các nguồn thu nhập thật, không thì lấy gì ra mà ăn mà sống. Vậy các nguồn thu nhập thật cho kinh tế Việt Gian đến từ đâu?</p>
<p>- Từ bên ngoài, chia làm 2 phần: phần cho không hoàn lại (chủ yếu là do các <em>giả Việt gian</em> đã chạy ra ngoài, thương xót họ hàng con cháu nhà mình bị ăn giả, nên gửi tiền về cho họ có cái để mà ăn thật), và phần thế giới cho vay (vay này là vay tiền thật, nhưng để đầu tư giả, móc tiền ra đánh chén thật). Cả hai nguồn này đều có nguy cơ cạn kiệt (đặc biệt là các nguồn vay: vay thì phải trả, nhưng vay thật mà trả giả thì thiên hạ sợ không cho vay nữa).</p>
<p>- Từ tài nguyên thiên nhiên: đào thật của cải từ dưới đất, dưới biển lên để chén. Đào này là đào thật, chỉ có phân phát là giả thôi. Các của cải đó giả thuộc về toàn dân Việt Gian, nhưng thật ra chủ yếu làm béo mấy nhóm đầy tớ giả. Nhưng các tài nguyên được khai thác thật, chăm lo bảo tồn giả sẽ nhanh chóng cạn kiệt.</p>
<p>- Từ những dân đen thật. Tuy rằng các dân đen này luôn đi theo khẩu hiệu &#8220;mày giả vờ trả lương cho tao thì tao cũng giả vờ làm việc cho mày&#8221;, nhưng cuối cùng họ vẫn thua thiệt thật, vì họ là những người có quyền lợi giả, nghĩa vụ thật, các đầy tớ giả có toàn quyền phục vụ giả nhưng bóc lột thật các dân đen.</p>
<p>Trong ba nguồn trên, chỉ có nguồn &#8220;dân đen thật&#8221; là dồi dào khó hết, là nguồn chính để nuôi bộ máy kinh tế giả. Và để đạt cân bằng, thì 95% dân số phải là dân đen thật, mới đủ nguồn cung cấp kinh tế cho 5% đầy tớ giả.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><a href="http://zung.zetamu.net/Files/hoc-that.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-10470" title="hoc-that" src="http://zung.zetamu.net/Files/hoc-that.jpg" alt="" width="194" height="259" /></a></p>
<p>(Ảnh minh hoạ: học thật)</p>
<p><strong> Về giáo dục:</strong> đại học giả, giáo sư giả, nội dung giả khoa học, thầy dạy giả, trò học giả, thi cử giả, bằng cấp giả, v.v. Thế cái gì là thật, khiến cho hệ thống giáo dục giả có được thu nhập thật để mà tồn tại ? Thu nhập thật của giáo dục giả xem ra đến từ nhu cầu về bằng cấp. Ở Việt Gian, nhu cầu về học thức là giả, nhưng nhu cầu về bằng cấp là thật và rất lớn.  Ai cúng muốn có mảnh bằng lót mông, không giáo sư tiến sĩ thì cũng phải thạc sĩ, mới dễ có đủ điều kiện để bày tỏ nguyện vọng xin vào các vị trí ăn thật làm giả. Gỉa dạy, giả học như vậy mà có khi lại may cho học trò, vì nếu học thật phải môn giả khoa học, thì có khi bị tẩu hoả nhập ma thật sớm.</p>
<p>v.v.</p>
<p>Còn có thể phân tích về nhiều mặt khác nữa, sâu hơn nữa, nhưng học giả này không được ai trả nhuận bút thật cho bài thừa giấy vẽ voi giả này, nên chỉ giả viết được có vậy thôi, cũng đủ cho thấy sự giả hoàn hảo của nước Việt Gian rồi <img src='http://zung.zetamu.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p><a href="http://zung.zetamu.net/Files/bribing.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-10472" title="bribing" src="http://zung.zetamu.net/Files/bribing.jpg" alt="" width="320" height="480" /></a></p>
<p>(Ảnh minh hoạ: tĩn ngưỡng giả, mê tín &amp; hối lộ thần thánh thật)</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/vi%e1%bb%87t-gian/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tham nhũng quyền lực</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/tham-nhung-quyen-luc/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/tham-nhung-quyen-luc/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 14 May 2013 12:20:06 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thừa giấy vẽ voi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10439</guid>
		<description><![CDATA[<p>Khi nói đến tham nhũng,người ta thường hiểu là tham nhũng của cải tiền bạc. Hiểu như vậy thì những nhân vật độc tài khét tiếng như Hitler hay Stalin không tham nhũng. Nhưng khái niệm tham nhũng không hạn chế ở của cải tiền bạc: những cái khác, ví dụ như quyền lực <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/tham-nhung-quyen-luc/">Tham nhũng quyền lực</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Khi nói đến tham nhũng,người ta thường hiểu là tham nhũng của cải tiền bạc. Hiểu như vậy thì những nhân vật độc tài khét tiếng như Hitler hay Stalin không tham nhũng. Nhưng khái niệm tham nhũng không hạn chế ở của cải tiền bạc: những cái khác, ví dụ như quyền lực hay danh vọng, cũng có thể bị tham nhũng.</p>
<p>Tham nhũng quyền lực là khi người ta lợi dụng vị trí của mình để chiếm đoạt quyền của những người khác vơ thành của mình. Hiểu như vậy thì các độc tài như Mao hay Pinochet, và các đảng độc tài tự đặt mình lên trên thiên hạ, đều tham nhũng nặng về mặt bản chất. Tham nhũng quyền còn đáng sợ hơn là tham nhũng tiền. Những người dân khi bị cướp đi các quyền thì trở thành như là nô lệ, và tài sản của họ có thể bị các quan đã chiếm quyền cướp đi trắng trợn bất cứ lúc nào.</p>
<p>Người ta cũng có thể tham nhũng danh vọng nữa: lợi dụng vị trí để thổi ai đó (hoặc tự thổi mình) lên thành &#8220;thánh&#8221;, thành &#8220;phật&#8221;, thành &#8220;chúa&#8221;, v.v., bắt những người khác phải cúng viếng thờ lậy răm rắp nghe theo. Tất nhiên có những người có công lớn, xứng đáng được coi như &#8220;thánh&#8221;. Nhưng những ai tự phong mình thành thánh thì ắt là loại tham nhũng dang vọng nặng.</p>
<p>Và chắc còn các kiểu tham nhũng khác nữa &#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/tham-nhung-quyen-luc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tiến tới xoá bỏ Điều 04 ?</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/getting_rid_of_article_04/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/getting_rid_of_article_04/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 13 May 2013 01:10:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hiến Pháp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10433</guid>
		<description><![CDATA[<p>Như nhiều chuyên gia đã phân tích, Điều 4 trong Hiến Pháp (đặt ĐCS lên trên Nhà nước) là một điều mà trong lý thuyết lẫn thực tế khiến cho Việt Nam trở thành phi dân chủ, vì ĐCS và các lãnh đạo ĐCS không hề do dân bầu ra mà lại là chính <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/getting_rid_of_article_04/">Tiến tới xoá bỏ Điều 04 ?</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Như nhiều chuyên gia đã phân tích, Điều 4 trong Hiến Pháp (đặt ĐCS lên trên Nhà nước) là một điều mà trong lý thuyết lẫn thực tế khiến cho Việt Nam trở thành phi dân chủ, vì ĐCS và các lãnh đạo ĐCS không hề do dân bầu ra mà lại là chính quyền tối cao, trong khi đó theo nguyên lý dân chủ thì chính quyền phải do dân bầu ra. Trong một số hoàn cảnh lịch sử đặc biệt nào đó, thì việc thiếu dân chủ này có thể được chấp nhận một cách tạm thời. Nhưng nếu để nó thành vĩnh viễn thì vô cùng có hại cho sự phát triển của đất nước. Điều này chúng ta cũng đã thấy trong 40 năm qua: tốc độ phát triển của Việt Nam kém xa các nước trong cùng khu vực trong các giai đoạn tương tự, để rồi ngày nay Việt Nam vẫn đang thuộc vào nhóm các nước nghèo nàn lạc hậu trên thế giới, trong khi những láng giềng như Hàn Quốc đã tiến lên thành nước hiện đại, bỏ rất xa chúng ta. Điều 04 cũng chính là nguyên nhân vì sao bao nhiêu phong trào chống tham nhũng ở VN đều thất bại, càng chống thi tham nhũng càng tăng: nó cản trở các cơ chế kiểm soát quyền lực.</p>
<p>Tôi cũng đã nói rất thẳng về điều này trong bài phân tích &#8220;<a href="http://zung.zetamu.net/Files/Constitution_VN.pdf">Hiến Pháp nào cho Việt Nam</a>&#8221; cách đây 3 tháng.</p>
<p>Vấn đề lớn đặt ra đối với những người tiến bộ trong và ngoài ĐCS ở VN ngày hôm nay là: làm sao để tiến tới xoá bỏ Điều 04 ?</p>
<p>Việc xoá hoàn toàn ngay lập tức có vẻ rất khó thực hiện, vì nó gặp phải cản trở quá lớn từ phe bảo thủ, và từ những người tuy nhìn nhận ra sự cần thiết phải cải cách nhưng vẫn sợ cải cách (cái cũ thì biết nó tồi rồi, nhưng đã quen sống trong cái tồi đó và một số thành phần &#8220;elite&#8221; có khi còn được hưởng nhiều lợi lộc từ nó, còn chưa biết thay đổi thì sẽ ra sao, nên sợ). Nhưng nếu không lấy việc xoá Điều 04 làm mục đích sửa đổi Hiến Pháp, và không có những bước lớn nhằm xoá bỏ dần nó, thì sẽ không bao giờ xoá được đó, và điều đó có nghĩa là VN sẽ lại bị lạc hậu thêm mấy thế hệ nữa.</p>
<p>Chính vì vậy mà tôi hoàn toàn thất vọng khi nhóm &#8220;cùng viết hiến pháp&#8221;, sau khi tỏ ra cấp tiến đưa tin về các ý kiến tiến bộ khác nhau, thì &#8220;quay ngoắt 180 độ&#8221; và đưa ra một bản kiến nghị trong đó về cơ bản giữ nguyên nội dung quan trọng nhất của Điều 04: đặt ĐCS vào vị trí lãnh đạo nghiễm nhiên đối với nhà nước. Đối với tôi thì hành động (đầy mưu toan ?) này của một số người trong nhóm đó đã làm hại cho VN, và cho một số người khác trong nhóm bị họ lôi kéo vào trò hề này.</p>
<p>Nhóm soạn thảo hiến pháp của Quốc Hội có đưa ra một bản dự thảo  vào ngày 11/04 (gọi là bản thứ 3, tuy không được công bố nhưng có thể tìm thấy trên mạng ở một số trang &#8220;lề dân&#8221;). Trong đó có đưa ra hai lựa chọn khác nhau cho Điều 04. Lựa chọn 1 là như bản dự thảo 01/2013, còn lựa chọn 2 có thay đổi câu chữ đi so với lựa chọn 1, bỏ bớt mấy dòng &#8220;công nhân, Mác-Lê &#8230;&#8221; nhưng về cơ bản vẫn giữ nội dung như lựa chọn 1. Đấy không thể coi là một thay đổi lớn về bản chất.</p>
<p>Có thể có chăng 1 thoả hiệp, tạo ra một sự thay đổi lớn về bản chất, nhưng không đến mức làm cho ĐCS (thế lực lãnh đạo de facto hiện tại) không thể chấp nhận được.  Theo tôi, nếu có nhiều lãnh đạo trong Đảng có thiện chí, thì có thể đạt được thoả hiệp như vậy: một thoả hiệp mở đường cho chuyển đổi. Nếu được như vậy,thì đây cũng không phải là lần đầu co thoả hiệp trong hiến pháp trên thế giới để mở đường cho thay đổi tiến bộ. Ví dụ sau đây có thể là hơi khập khiễng, nhưng Pinochet khi còn là độc tài ở Chile cũng đã chịu thoả hiệp trong hiến pháp dẫn đến dân chủ hoá.</p>
<p>Một Điều 4 của một &#8220;giai đoạn quá độ&#8221; có thể thành kiểu đại loại như sau:</p>
<p>- ĐCS hiện tại đảm nhiệm việc  lãnh đạo nhà nước VN &#8230;</p>
<p>(chú ý chữ &#8220;<em>hiện tại</em>&#8220;, không có nghĩa là vĩnh viễn)</p>
<p>Sự lãnh đạo này là được nhân dân VN uỷ thác cho đến năm &#8230;. (2015-6 ?) Vào năm đó sẽ bầu cử lại &#8230; và Quốc Hội sẽ quyết định &#8230;</p>
<p>Các đảng phái chính trị khác ở VN được phép thành lập &#8230; được pháp luật bảo vệ &#8230;</p>
<p>(đây là điểm quan trọng &#8211; ngay Trung Quốc cũng có nhiều đảng, tại sao VN lại không ?!)</p>
<p>Kể từ năm &#8230;, trong các cuộc bầu cử  vào Quốc hội và các vị trí lãnh đạo &#8230;, các ứng cử viên có thể thuộc ĐCS, thuộc đảng chính trị khác, hay không thuộc đảng nào cả.</p>
<p>&#8212;</p>
<p>Các câu viết phía trên chỉ có tính chất gợi ý thôi còn cụ thể có thể khác nhiều. Nhưng cần tạo được một lộ trình trong hiến pháp lần này, và sau khi lộ trình đó kế thúc cần đạt đến một hiến pháp khác có tính ổn định lâu bền hơn !</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/getting_rid_of_article_04/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tito đoạt giải nhất cuộc thi Prologin 2013</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/tito_winner_prologin2013/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/tito_winner_prologin2013/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 May 2013 17:18:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ghi nhanh]]></category>
		<category><![CDATA[Tiếng Việt]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10422</guid>
		<description><![CDATA[<p>Cuộc thi Prologin là cuộc thi tin học (lập trình) tự do dành cho các thanh thiếu niên dưới 20 tuổi ở Pháp (có cả mấy nước lân cận nói tiếng Pháp như Bỉ, Luxembourg, Thuỵ Sĩ tham dự). Cuộc thi gồm 3 vòng: vòng 1 gồm một loạt các câu hỏi trắc nghiệm, <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/tito_winner_prologin2013/">Tito đoạt giải nhất cuộc thi Prologin 2013</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cuộc thi Prologin là cuộc thi tin học (lập trình) tự do dành cho các thanh thiếu niên dưới 20 tuổi ở Pháp (có cả mấy nước lân cận nói tiếng Pháp như Bỉ, Luxembourg, Thuỵ Sĩ tham dự). Cuộc thi gồm 3 vòng: vòng 1 gồm một loạt các câu hỏi trắc nghiệm, với mục đích để loại các thí sinh ú ớ về tin học. Vòng 2 (gọi là bán kết) tổ chức tại các thành phố, mỗi thành phố hay cụm thành phố có 1 đề. Vòng cuối được tổ chức tại Paris, với 100 thí sinh tham dự. Năm nay vòng chung kết này đã diễn ra trong 3 ngày 9-11/05/2013.</p>
<p>Sau các tiết mục chào hỏi giới thiệu, mỗi thí sinh ở vòng chung kết  làm bài lập trình trong vòng 36 tiếng đồng hồ liền, từ trưa ngày 09 đến nửa đêm ngày 10. Đề bài nhan đề &#8220;Island Quest&#8221;. Mục đích là lập trình ra một chương trình người chơi máy để chơi trò  chơi &#8220;I.Q.&#8221; theo chiến thuật của thí sinh. Sau đó cho các người chơi máy đó đấu với nhau đôi một, rồi tính điểm. 10 thí sinh có chương trình chơi đạt điểm cao nhất thì được giải. Sau đó ban giám khảo gọi 10 người này lên phỏng vấn mỗi người 20 phút để tìm hiểu rõ thêm về thuật toán, cấu trúc chương trình, khả năng cải thiện, v.v., để rồi xếp hạng các thí sinh được giải thưởng từ 1 đến 10.</p>
<p>Tổ chức Prologin là một hội về tin học, với các thành viên chủ yếu là các sinh viên và các chuyên gia tin học trẻ ở Pháp. Nó được nhiều tổ chức lớn tài trợ, như là Google, trường Polytechnique, Uỷ ban về mạng internet của Pháp, v.v. Ban giám khảo cuộc thi Prologin gồm khoảng 30 người.</p>
<p>Năm nay là năm đầu tiên  và cũng là năm cuối cùng Tito đi thi trò này (sang năm là hết tuổi rồi), và được giải nhất. Nghe nói giải nhất được phần thưởng là 1 cái máy tính xách tay xịn, nhưng Tito đã có 1 cái mà papa bỏ tiền túi mua tặng cách đây ít lâu, nên &#8220;chê&#8221; không lấy máy tính xách tay này mà đổi lấy phần thưởng khác, là 1 cái máy tính bảng hiệu Samsung. Về mặt kinh tế thì Tito &#8220;dại quá&#8221; vì máy tính bảng giá trị chưa bằng 1/2 máy tính xách tay, nhưng Tito chưa bao giờ phải lo nghĩ về kinh tế nên không có tính toán kiểu vậy <img src='http://zung.zetamu.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' />  Papa thấy thế cũng được, chẳng sao cả, cái quan trọng là giải này sẽ giúp Tito thuận lợi về sau trong công việc <img src='http://zung.zetamu.net/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':-)' class='wp-smiley' /> </p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://zung.zetamu.net/Files/Tito_Prologin_20130511.jpg"><img class="aligncenter  wp-image-10423" title="Tito_Prologin_20130511" src="http://zung.zetamu.net/Files/Tito_Prologin_20130511.jpg" alt="" width="614" height="346" /></a></p>
<p>(Ảnh buổi trao giải)</p>
<p>Prologin:</p>
<p>www.prologin.org/</p>
<p>https://twitter.com/prologin</p>
<p>http://fr.wikipedia.org/wiki/Prologin</p>
<p>Đề thi năm nay:</p>
<p>http://prologin.org/files/archives/2013/finale/sujet/island-quest.pdf</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/tito_winner_prologin2013/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>13</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>VỢ CHỒNG BÁC TỊNH</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/v%e1%bb%a3-ch%e1%bb%93ng-bac-t%e1%bb%8bnh/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/v%e1%bb%a3-ch%e1%bb%93ng-bac-t%e1%bb%8bnh/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 08 May 2013 13:19:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trương Đình Toe</dc:creator>
				<category><![CDATA[Các tác giả khác]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10419</guid>
		<description><![CDATA[<p class="Bezodstpw"> </p> <p class="Bezodstpw">„Câu chuyện mà tôi kể xảy ra nhiều năm</p> <p class="Bezodstpw"> trước đây, nhưng chính vì thế mới nên nghe,                              </p> <p class="Bezodstpw">trước khi người ta hoàn toàn quên hẳn”.      </p> <p class="Bezodstpw">         HANS CHRYSTYAN ANDERSEN</p> <p class="Bezodstpw">            </p> <p class="Bezodstpw">            Bắc Việt Nam 1967   </p> <p class="Bezodstpw" style="text-indent: 35.4pt">Bác Tịnh <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/v%e1%bb%a3-ch%e1%bb%93ng-bac-t%e1%bb%8bnh/">VỢ CHỒNG BÁC TỊNH</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="Bezodstpw"><em><span style="font-family: Arial"> </span></em></p>
<p class="Bezodstpw"><em><span style="font-family: Arial">„Câu chuyện mà tôi kể xảy ra nhiều năm</span></em></p>
<p class="Bezodstpw"><em><span style="font-family: Arial"> trước đây, nhưng chính vì thế mới nên nghe,                              </span></em><strong></strong></p>
<p class="Bezodstpw"><em><span style="font-family: Arial">trước khi người ta hoàn toàn quên hẳn”.      </span></em></p>
<p class="Bezodstpw"><em><span style="font-family: Arial">         </span></em><em><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">HANS CHRYSTYAN ANDERSEN</span></em></p>
<p class="Bezodstpw"><em><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            </span></em></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            <strong>Bắc Việt Nam 1967   </strong> <strong></strong></span></p>
<p class="Bezodstpw" style="text-indent: 35.4pt"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Bác Tịnh và bố thằng Nam nhập ngũ đã được chừng hai tháng. Một hôm cu Nam đương đi ngoài ngõ cạnh nhà bác thì bác gái ngó qua cửa sổ nhìn thấy, liền ra gọi:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Nam ơi!</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Dạ, bác gọi con?</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Vào đây bác bảo!  </span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><span style="text-indent: -18pt;font-family: Arial" lang="EN-US">Đây cũng cần nói thêm, họ hàng nhà bác Tịnh với nhà cu Nam hơi rắc rối </span><span style="text-indent: -18pt;font-family: Arial" lang="EN-US">Cha bác </span><span style="text-indent: -18pt;font-family: Arial">và bà nội Nam là hai chị em ruột, vậy đáng ra bác phải gọi bố thằng Nam bằng anh. Nhưng hai người đổi ngôi cho nhau, vì bác nhiều tuổi hơn, ngoài ra lại lấy bác gái. Bác gái với bố thằng Nam là hai chị em con chú con bác. Bác gái tên thật là Tèo, nhưng từ ngày lấy chồng thì lấy tên chồng, không ai gọi cái tên cũng cơm ấy nữa. Cha mẹ bác chẳng may mất sớm. Bác phải ở với chú ruột, tức ông nội Nam. Nhưng đấy là những việc xa xưa, Nam không chứng kiến. Khi nó chào đời thì bác đã về nhà chồng rồi. Lớn lên chỉ thấy bố thương bác hơn cả các cô ruột nó, nên cũng quý bác và cứ xưng con với bác là vì như vậy. Nghe nói thời con gái bác rất đẹp. Nhưng nhà nông lam lũ, giờ mới ngót bốn mươi mà trông bác cứ như bà cụ, da đen nhẻm, răng vẩu vời. Bác trai đi bộ đội thì bác gái cũng như u thằng Nam, một nách bốn đứa con, cơm không bao giờ đủ ăn, áo chưa bao giờ đủ mặc. Nhìn cái dáng khổ sở của bác, thật khó đoán rằng, bác cũng là người đàn bà ghen tuông ra phết.</span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            Hồi bác trai còn ở nhà, một thời được phân công phụ trách cái máy bơm nước của hợp tác xã ở ngoài đồng. Bác đẵn tre, dựng lều cạnh máy, đêm đêm ngủ ở đấy. Làng bên có một cô gái tên là Bèng không đến nỗi xấu, nhưng tuổi gần ba mươi mà chẳng chồng con gì. Thời buổi loạn lạc, những cô gái đứng tuổi, không chồng kiểu cô Bèng nhiều lắm, bởi vì trai tráng đi đánh nhau chết vãn, các cô còn lấy được ai? Một dạo người ta đồn rằng cứ xẩm tối cô Bèng lảng vảng gần lều bác Tịnh. Bác gái ghen lồng ghen lộn, nửa đêm vác cái sào dài bốn mét đi rình. Ra đến cổng làng tình cờ gặp cô em họ. Cô này ngạc nhiên hỏi:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Đêm hôm chị vác sào đi đâu?</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Ra chỗ máy bơm nước. Bắt được chúng nó nhì nhằng với nhau, tao</span><span style="font-family: Arial;text-indent: -18pt">đâm chết </span><span style="font-family: Arial">cả hai!</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Cái sào dài ngoẵng thế kia thì đâm chém gì. Sao chị không chặt lấy một đoạn </span><span style="font-family: Arial">làm gậy?</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Nó là cái gạc gầu cái, chặt ra mai lấy gì mà tát nước?</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Đâm một lúc chết hai mạng người thì đi tù, việc gì phải đi tát nước mà lo?</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Tù cái máu lờ! </span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 35.4pt"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Cô em cười ngặt nghẽo một hồi rồi mới nói tiếp được:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Thế thì chị em mình quay về lấy hai các gạc gầu con. Em đi giúp chị một tay.</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 35.4pt"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Bác nghe thấy bùi tai. Nhưng khi hai người về đến nhà, cô em lại gàn:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Thôi chị ạ. Những lời đồn đại chắc đâu đã đúng. Ai dễ gì cướp được chồng mình. </span><span style="font-family: Arial">Chị làm thế chỉ tổ cho thiên hạ người ta chê cười&#8230;</span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            Bác nghe cô em, từ đấy không đi rình bác trai và cô Bèng nữa. Nhưng cứ chồng về đến nhà thì bác lại tra khảo:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Tại sao nó cứ lảng vảng gần lều ông?</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Thì bây giờ tự do dân chủ, ai cấm được người ta đi lại ngoài đồng? Hay là tôi thôi </span><span style="font-family: Arial">không canh máy bơm nước nữa vậy?</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Một đêm… &#8211; bác gái giãy nảy &#8211;  người ta trả công bằng ba ngày đi làm, thôi thế </span><span style="font-family: Arial">nào được. Nhưng thấy những cái loại ấy, ông phải tránh cho xa.</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Thế u mày bảo nó đến gần, tôi phải vác lều mà chạy à?</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 35.4pt"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Bác gái đuối lý, nguýt một cái rõ dài:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Hứ. Ghét cái mặt!</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 35.4pt"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Bác trai được đà tiếp tục:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">U mày chỉ được cái ghen bóng ghen gió. Nó chui vào lều mình mới sợ, chứ </span><span style="font-family: Arial">nó chỉ đi xung quanh thì làm gì được mình?</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Chỉ được cái mồm lúc nào cũng huyên thuyên được. Chả trách cậu Cương cậu </span><span style="font-family: Arial">ấy đặt cho là ông “Ba Voi” cũng phải. – “Cậu Cương” tức là bố thằng Nam. Bác gái nói vậy, nhưng cũng có phần yên tâm. Bác trai vì thế mà vẫn đi canh máy bơm bình thường.</span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            Một thời gian sau không hiểu vì ai, bụng cô Bèng mỗi ngày một to? Đẻ được mụn con gái đặt tên là cái Bơm. Làng nước cười, bảo chắc phải hiểu là “Bơm nước”, đặt thế để làm kỷ niệm.  Và cô Bèng nhất quyết đổ cái vạ cho bác Tịnh. Bác thì chối bay chối biến, lại còn tuyên bố:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Luận điệu của cô Bèng cũng chẳng khác gì những luận điệu tuyên truyền, vu </span><span style="font-family: Arial">khống của đế quốc Mỹ.</span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            Hồi ấy có phong trào chống tiêu cực. Một ông chi uỷ xã được cử đến vận động bác:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Thôi, anh cứ nhận đi. Nó thì thuộc loại lẳng lơ. – Ông cán bộ nhếch mép cười tinh </span><span style="font-family: Arial">quái.</span><span style="font-family: Arial">  </span><span style="font-family: Arial">- </span><span style="font-family: Arial"> </span><span style="font-family: Arial">Anh mà hủ hoá với vợ bộ đội mới sợ, chứ với nó thì tội tình gì.</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Vâng, anh nói cũng phải. – Bác Tịnh trả lời. – Nhưng cứ chờ cho con con nó lớn </span><span style="font-family: Arial">xem đã. Nếu lưng nó gù gù thì chắc là con tôi, còn nếu chân nó cong cong, khệnh khạng, vòng kiềng, đích thực phải là con anh!</span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            Ông cán bộ xã như bị ai bất bất ngờ vả vào miệng, không nói được thêm câu gì, cắp đít chuồn thẳng.</span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            Nhưng chuyện cô Bèng cuối cùng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống  vợ chồng của hai bác, nhất là bây giờ bác trai đã nhập ngũ thì tình cảm của bác gái càng có phần thêm sâu nặng. “Võ vàng đổi khác dung nhan, Biệt ly mới biết tân toan dường này”. Bác có khác gì người chinh phụ ngày xưa. Bác trai thì cứ thư từ về nhà liên tục. </span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            Bác Tịnh gái gọi thằng cu Nam vào nhà rồi bảo:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Vào đây đọc thư của bác mày. Tao dạo này mắt kèm nhèm lắm.</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><span style="text-indent: -18pt;font-family: Arial">Khổ. Mắt bác kèm nhèm đã đành, các con bác cũng đi học, con gái lớn bác hơn Nam </span><span style="text-indent: -18pt;font-family: Arial">những mấy tuổi mà cũng không đọc được thư của bố là cớ tại sao? Ngồi nghe thư, ngoài bác gái và lũ trẻ nhà bác ra, còn có bà nội Nam và mấy cô em bác trai. Thư mở đầu bằng câu: “Em Tèo và các con Công, Lương, Vương, Tường thân mến”. Thằng Nam phì cười. Nhà quê thủa ấy, vào tuổi hai bác, vợ chồng người ta gọi nhau là “thày nó” hay “u mày”, có ai gọi là “anh” với “em” bao giờ. Nhưng chỉ đọc thêm câu nữa, nó không còn bụng dạ nào cười được. Thư dài, lời lẽ rất là thống thiết lâm ly. Bác Tịnh kể cảnh khổ ải nơi thao trường. Chốn rừng xanh núi đỏ, ngày nắng như thiêu như đốt, đêm lạnh thấu xương… Thằng Nam bỗng cảm thấy thương bố nó cũng đương ở bộ đội với bác. Bác viết có lần trên được hành quân phải ngủ lại đêm trên núi. Bộ đội cứ vài người một cạnh nhau nằm co ro trên đám cỏ. Không có chăn, phải lấy áo tơi nhựa mà đắp. Trời tối đen như mực, rừng thông gió thổi ào ào. Cái áo tơi nhựa sột soạt, bay mất… Trong rừng còn có những con vắt hút máu người không tanh. Bác liệt kê tất cả những anh em bên nội bên ngoại, ở làng mình, làng bên đương cùng đóng quân với bác, trong số đó có nhắc đến bố thằng Nam, rồi bác kết luận: “Thế là cả họ nhà ta lên rừng cho vắt cắn”. Đọc đến đây, mọi người đều oà nên khác cả.</span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">            Mấy tháng sau, trước khi vào chiến trường miền Nam, bộ đội được về nhà nghỉ phép hai tuần lễ. Chú Cương cũng về. Thằng Nam buồn rầu mang chuyện con vắt của bác Tịnh ra kể. Chú Cương nghe xong phá nên cười:</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="margin-left: 53.4pt;text-indent: -18.0pt"><!--[if !supportLists]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">-<span style="font-size: 7pt;line-height: normal;font-family: 'Times New Roman'">          </span></span><!--[endif]--><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Đúng là bác “Ba Voi”. Tao ở đấy nửa năm, nhưng nào có thấy con vắt </span><span style="font-family: Arial">nào. Mà ông này giỏi lắm bịa tạc và lắm những mưu mẹo quái quỷ, đâu chỉ có nghĩ ra chuyện con vắt!</span></p>
<p class="Bezodstpw" style="text-indent: 35.4pt"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">Chuyện “con vắt” là do bác Tịnh nghĩ ra. Còn chú Cương thì không kể khổ, chỉ nói chuyện vui để gia đình đỡ đau lòng. Nhưng trong thực tế cuộc đời người lính còn bi đát hơn bác Tịnh kể nhiều lần. Khi ở quân ngũ bác còn giả vờ mắc bệnh quáng gà, cứ xẩm tối mắt vẫn mở thô lố mà mờ tịt, không trông thấy gì. Cũng mong người ta cho về hẳn với vợ con. Tất nhiên người ta nghi là bệnh “tư tưởng”, tìm mọi cách chứng minh.  Một chiều gã chính trị viên tiểu đoàn đến, thấy bác đương ngồi, liền cầm cái que nhọn hoắt, cứ đâm đâm vào mắt bác. Thế mà mắt bác vẫn không chớp&#8230; (những chuyện này sẽ kể vào dịp khác). Nhưng ốm thật hay ôm giả cũng chẳng ai được giải ngũ. Sau sáu tháng luyện tập tất cả đều nhận lệnh vào nam chiến đấu. “Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. </span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US"> </span></p>
<p class="Bezodstpw"><span style="font-family: Arial" lang="EN-US">                                                                                       Vacsava tháng 04/ 2004</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/v%e1%bb%a3-ch%e1%bb%93ng-bac-t%e1%bb%8bnh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ra ngõ gặp &#8230; anh khùng</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/ra-ngo-g%e1%ba%b7p-anh-khung/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/ra-ngo-g%e1%ba%b7p-anh-khung/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 06 May 2013 12:52:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Potpourri]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10405</guid>
		<description><![CDATA[<p>Người ta thường nói &#8220;thời thế tạo anh hùng&#8221;. Tôi tin rằng thời nào cũng có các anh hùng của thời đó. Nhưng có lẽ còn  một chân lý nữa mà người ta ít nói đến hơn, đó là &#8220;thời thế tạo anh khùng&#8221;. Không biết các thời trước ra sao, chứ thời đại <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/ra-ngo-g%e1%ba%b7p-anh-khung/">Ra ngõ gặp &#8230; anh khùng</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Người ta thường nói &#8220;thời thế tạo anh hùng&#8221;. Tôi tin rằng thời nào cũng có các anh hùng của thời đó. Nhưng có lẽ còn  một chân lý nữa mà người ta ít nói đến hơn, đó là &#8220;thời thế tạo anh khùng&#8221;. Không biết các thời trước ra sao, chứ thời đại chúng ta quả có nhiều anh khùng. Từ các anh K.hùng trong quốc hội, đến các anh khùng tạo động cơ chạy bằng nước lã, đến các anh khùng ảnh hưởng trực tiếp đến chúng ta. Và nhiều khi, hùng với khùng lẫn lộn với nhau, phải tinh mắt mới phân biệt được giữa hùng và khùng &#8230;</p>
<p>Ở đây tôi chẳng muốn bàn chuyện các anh khùng liên quan đến chính chị chính em xa xôi, mà chỉ kể qua loa về vài anh khùng hay chị khùng tôi chẳng may gặp phải. Cách đây ít năm, có một chị khùng (có bằng tiến sĩ, phải chăng càng học lắm càng dễ tẩu hoả nhập ma ?!) viết thư cho tôi kể tội &#8220;toàn dân thiên hạ&#8221; đối xử với chị ấy tồi tệ ra sao, trong số đó có cả những người tôi biết và rất kính trọng về tư cách. Tôi trả lời chị ấy đại loại nên bình tĩnh, không nên qui chụp hết mọi người như thế. Và thế là chị ấy viết tiếp một cái thư thứ hai cho tôi, lần này chửi tôi không kém gì chửi mấy người kia. Đến đây thì tôi biết chị ấy bị khùng &#8230;</p>
<p>Một anh khác, cũng tân tiến sĩ, tỏ ra rất tích cực trong việc chống tiêu cực trong khoa học. Sau đó tôi được biết rằng, chính anh này làm các trò mạo danh, khủng bố ẩn danh, rồi đạo văn trong khoa học. Không biết có được xếp vào loại khùng thân kinh phân lập không ?! Một anh khác nữa, chẳng phải tiến sĩ gì, nhưng đi khoe với &#8220;các em&#8221; là đã làm tiến sĩ ở bên Mỹ, để rồi lừa tình lừa tiền. Ngoài vấn đề lừa đảo ra, tôi đoán chắc còn vấn đề khùng nữa, tự huyễn hoặc về mình &#8230;</p>
<p>Rồi những anh chị khác, với những kiểu khùng khác nhau,có người khùng hiền (chẳng hại ai), nhưng cũng có người khùng ác, khi khùng lên thì sẵn sàng làm hại người khác. Loại sau này có lẽ đặc biệt nguy hiểm, vì bên ngoài nhiều khi không tỏ ra là khùng, xã hội không kịp biết để mà kịp thời ngăn chặn các hành động khùng tai hại.</p>
<p>Gần đây gia đình tôi cũng không may trở thành nạn nhân của một nhân vật khùng, mà phải mất khá lâu mới nhận ra nhân vật đó là khùng, trước cứ tưởng là sắc sảo và hơi khác người thôi. Trong năm vừa qua, nhân vật khùng này nghĩ ra đủ thứ hoang tưởng, rồi thỉnh thoảng lại quấy nhiễu gia đình tôi, với những lời lẽ ngày càng thô lỗ và độc ác.  Nhân vật này cũng tự huyễn hoặc về mình, tự cho mình là &#8220;thiên tài chưa được đời công nhận&#8221;.</p>
<p>Không biết đâu là giải pháp có hậu nhất cho những nhân vật kiểu như vậy. Bệnh viện tâm thần trọn đời chăng ?!</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/ra-ngo-g%e1%ba%b7p-anh-khung/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>10</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vì sao giáo dục phổ thông cần 12 năm ?</title>
		<link>http://zung.zetamu.net/2013/05/educationsystem_whyk12/</link>
		<comments>http://zung.zetamu.net/2013/05/educationsystem_whyk12/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 May 2013 05:53:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Giáo dục]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://zung.zetamu.net/?p=10390</guid>
		<description><![CDATA[<p>(Bài này đã gửi đăng báo Tiền Phong. Bản trên Tiền Phong có thể bị rút ngắn lại so với bản ở đây vì hạn chế về độ dài)</p> <p>Gần đây, có một số ý kiến xuất hiện trên báo chí trong nước cho rằng chương trình giáo dục phổ thông 12 năm như <span style="color:#777"> . . . &#8594; Read More: <a href="http://zung.zetamu.net/2013/05/educationsystem_whyk12/">Vì sao giáo dục phổ thông cần 12 năm ?</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>(Bài này đã gửi đăng báo Tiền Phong. Bản trên Tiền Phong có thể bị rút ngắn lại so với bản ở đây vì hạn chế về độ dài)</p>
<p>Gần đây, có một số ý kiến xuất hiện trên báo chí trong nước cho rằng chương trình giáo dục phổ thông 12 năm như hiện tại là &#8220;quá dài, thừa&#8221;, nên giảm bớt xuống chỉ còn 9-11 năm thôi. Bài viết này nhằm phản bác lại các ý kiến đó, và chỉ ra các lý do khách quan vì sao 12 năm lại là tối ưu cho chương trình giáo dục phổ thông đối với phần lớn học sinh.</p>
<p>Có một xu hướng rõ ràng trong giáo dục phổ thông trên thế giới là  đi theo hệ phổ thông 12 năm (không kể giai đoạn mẫu giáo), với độ tuổi trung bình tốt nghiệp phổ thông là 18 tuổi.  Đại đa số các nước dùng hệ 12 năm (thường chia thành 3 cấp, nhưng cũng có nơi chia thành 2 hay 4-5 cấp). Nhiều nước (trong đó có cả Việt Nam) trước kia đi theo các hệ giáo dục phổ thông khác, nay cũng dùng hệ 12 năm. Điều này được phản ánh phần nào trong bảng số liệu  tóm tắt phía dưới đây về hệ thống giáo dục phổ thông của 25 nước đông dân nhất thế giới , xếp theo thứ tự dân số:</p>
<p>Nước / Dân số (triệu) / Số năm phổ thông =  chia theo các cấp /ghi chú</p>
<p>China / 1354 / 12 = 6  + 3 + 3 / tiểu học (cấp 1) + THCS (cấp 2) + THPT (cấp 3)</p>
<p>India / 1210 / 12 =  5 + 3 + 2 + 2 / còn chia thành 10 + 2</p>
<p>USA / 316 / 12 = 5 + 3 + 4</p>
<p>Indonesia / 238 / 12 = 6 + 3 + 3</p>
<p>Brazil / 194 / 12 = 5 + 4 + 3</p>
<p>Pakistan / 183 / 12 = 5 + 3 + 4</p>
<p>Nigeria / 171 / 12 = 6 + 3 + 3</p>
<p>Bangladesh / 153 / 12 = 5 + 3 + 2 + 2</p>
<p>Russia / 143 / 11 = 4 + 5  + 2 / trước 1990 theo hệ 10 năm</p>
<p>Japan / 127 / 12 = 6 + 3 + 3</p>
<p>Mexico / 112 / 12 = 6 + 3 + 3</p>
<p>Philippines / 92 / 12 = 6 + 4 + 2</p>
<p>Vietnam / 89 / 12 = 5 + 4 + 3</p>
<p>Ethiopia / 87 / 12</p>
<p>Egypt / 84 / 12 = 9 + 3 / theo hướng học nghề có thể thành 9 + 5</p>
<p>Germany / 82 / 12 = 4 + 5 + 3 / ở Berlin là  6 + 3 + 3; một số nơi là 13 năm (sửa lỗi viết nhầm 4+5+3 thành 5+4+3)</p>
<p>Iran / 77 / 12 = 5 + 3 + 3 + 1 / theo hướng học nghề có thể thành 13 = 5 + 3 + 3 + 2</p>
<p>Turkey / 76 / 12 = 4 + 4 + 4</p>
<p>Congo (Dem. Rep. of) / 71 / 12 = 6 + 6</p>
<p>Thailand / 66 / 12 = 6 + 6</p>
<p>France / 66 / 12 = 5 + 4 + 3</p>
<p>UK / 63 / 13 = 2 + 4 + 3 + 2 + 2 / tính từ lúc 5 tuổi nên cũng hết phổ thông lúc 18 tuổi</p>
<p>Italy / 59 / 13 = 5 + 3 + 5 / theo hướng học nghề thì cấp 3 có thể từ 3 đến 5 năm</p>
<p>South Africa / 52 / 12 = 6 + 3 + 3</p>
<p>South Korea / 50 / 12 = 6 + 3 + 3 / học phổ thông từ 7 tuổi đến 19 tuổi</p>
<p>Ở hầu hết các nước, thì bậc tiểu học và trung học cơ sở (cho đến quãng năm 14-15 tuổi) là bắt buộc, và đặc biệt ở một số nước như Nga và Anh thì việc học phổ thông là bắt buộc cho đến tận 17-18 tuổi. Cũng ở phần lớn các nước, sau khi học hết phổ thông cơ sở, lên đến cấp 3 (phổ thông trung học, high school), từ quãng năm 14-15 tuổi, thì có lựa chọn giữa hướng &#8220;thông thường&#8221; và hướng &#8220;học nghề&#8221; (vocational school). Phần lớn học sinh là học theo chương trình &#8220;thông thường&#8221;. Hầu hết các chương trình phổ thông &#8220;thông thường&#8221; kéo dài tổng cộng 12 năm. (Những thông tin kiểu &#8220;chỉ học 9 năm là hết phổ thông&#8221; là thông tin sai lệch).  Trong số các ngoại lệ ở các nước lớn có thể kể đến nước Nga (chỉ có 11 năm; đã tăng lên từ hệ 10 năm vào năm 1990), Anh (13 năm, nhưng mà là tính từ lúc 5 tuổi, nên cũng kết thúc vào lúc 18 tuổi), Italia (13 năm, học đến lúc 19 tuổi), một vài nơi ở Đức (13 năm thay vì 12 năm ở các nơi khác ở Đức). Các chương trình phổ thông định hướng học nghề có thời gian có thể dài hơn hoặc ngắn hơn chương trình thông thường. Ngoài ra, ở một số nước, ví dụ như Pháp, hướng &#8220;thông thường&#8221; có thể được phân ban để tăng lựa chọn cho học sinh.</p>
<p>Hệ thống giáo dục 12 năm trên thế giới không phải là tuỳ tiện, mà là kết quả của một quá trình tiến hoá trong mấy thế kỷ qua, cả về nhu cầu lẫn khả năng cung cấp dịch vụ giáo dục phổ thông của xã hội. Xã hội càng văn minh lên, đòi hỏi con người càng phải có hiểu biết và trình độ cao lên, đồng thời càng có điều kiện để cung cấp dịch vụ giáo dục đến mọi người, thì càng làm cho thời gian đi học tăng lên chứ không giảm đi. Ý tưởng cắt giảm thời gian giáo dục phổ thông của một số người (để trẻ em tốt nghiệp phổ thông vào độ tuổi trung bình 15-17 thay vì 18 tuổi) là đi ngược lại xu hướng tiến bộ này của xã hội.</p>
<p>Có một lý do rất quan trọng giải thích vì sao 18 tuổi là độ tuổi trung bình hợp lý nhất để tốt nghiệp phổ thông hiện nay. Lý do đó là: 18 tuổi là độ tuổi trưởng thành, theo qui ước và luật pháp ở nhiều nơi trên thế giới, và sứ mệnh cơ bản nhất của giáo dục phổ thông chính là để chuẩn bị cho trẻ em trở thành những con người trưởng thành, với các kiến thức và kỹ năng cần thiết để đón nhận những nghĩa vụ và quyền lợi của một người trưởng thành.</p>
<p>Đối với một trẻ em chưa trưởng thành, có 3 phương án: a) đi học (học văn hoá, học nghề, v.v.,  luôn có rất nhiều cái để học), b) đi làm, c) không đi học mà cũng không đi làm. Phương án c) hẳn là phương án tồi, vì sinh ra &#8220;nhàn cư vi bất thiện&#8221;, dễ trở thành lêu lổng, hư hỏng, trộm cắp, v.v. Phương án b) có thể được dùng trong các hoàn cảnh khó khăn về kinh tế. Tuy nhiên nó không phải là tối ưu, vì những trẻ em phải đi làm từ nhỏ như vậy sẽ ít có điều kiện phát triển, sẽ nghèo đói và cũng sẽ không đóng góp được nhiều cho xã hội. Các nước tiên tiến có luật cấm bóc lột sức lao động của trẻ em để tránh hiện tượng này. Chỉ có phương án a) là khả dĩ nhất: khi điều kiện kinh tế xã hội cho phép, thì trẻ em cần được học ít ra cho đến khi trưởng thành. Chính vì vậy mà độ tuổi kết thúc học phổ thông ứng với độ tuổi trưởng thành.</p>
<p>Một lý do khác khiến cho phần lớn trẻ em trên thế giới kết thúc học phổ thông vào năm 18 tuổi: đó là sự hội nhập và giao lưu quốc tế,  khiến cho chương trình của các nước có xu hướng xích lại gần nhau, có cùng số năm học để dễ chuyển đổi cho nhau hơn. Ví dụ như, một người học xong phổ thông ở nước này, có thể sang nước khác học đại học mà không cần học lại phổ thông. Trẻ em Việt Nam không ngu ngốc hơn, nhưng cũng không thông minh đặc biệt gì hơn các trẻ em của các nước khác. Bởi vậy, sẽ là không tưởng khi nghĩ rằng nói chung học sinh Việt Nam chỉ cần học 10-11 năm phổ thông là sau đó có thể vào học đại học ngồi cùng với học sinh nước ngoài đã qua 12 năm phổ thông mà cũng sẽ đạt kết quả tương đương.</p>
<p>Có một số lý do được đưa ra để biện hộ cho ý tưởng rút ngắn thời gian học phổ thông, nhưng tôi thấy các lý do đó hoặc không đúng bản chất hoặc tự mâu thuẫn. Trong đó có lý do &#8220;chương trình phổ thông hiện tại nặng quá&#8221;. Nếu một chương trình nặng quá theo nghĩa không đủ thời gian học, thì phải kéo dài thời gian học ra mới đúng thay vì rút ngắn đi. Còn nếu nặng quá theo nghĩa có quá nhiều cái thừa không cần thiết, thì có thể cắt giảm những cái thừa đó đi (sẽ giảm được việc học thêm tràn lan). Nhưng không có nghĩa là 12 năm học là quá nhiều, có thể rút ngắn lại thành 10-11 năm. Trên thực tế, học sinh tốt nghiệp phổ thông của Việt Nam còn bị hổng khá nhiều kiến thức văn hoá phổ thông so với học sinh nước ngoài. Vấn đề không phải nằm ở số năm học, mà là ở chương trình và cách học, cách thi chưa hợp lý.</p>
<p>Một cỗ xe có thể bị hỏng không chạy được hoặc chạy lọc cọc vì rất nhiều lý do khác nhau. Nếu chẳng hạn phần động cơ của nó bị rò gỉ, mà lại đi thay lốp bằng lốp nhỏ hơn không đúng với trọng tải thay vì chữa động cơ, thì không giúp cho xe chạy tốt lên, mà chỉ làm cho nó nguy hiểm thêm. Trong giáo dục phổ thông của Việt Nam cũng vậy, có nhiều vấn đề bất cập, nhưng việc học 12 năm là không phải là một trong các bất cập. Nếu &#8220;chữa không đúng bệnh&#8221; thì không những không làm cho hệ thống giáo dục tốt lên mà có nguy cơ làm cho nó tồi đi thêm.</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://zung.zetamu.net/2013/05/educationsystem_whyk12/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>22</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
