Các phương pháp dự đoán sự kiện

Trong tử vi đẩu số, ngoài việc luận đoán số mệnh chung qua lá số, người ta còn xem “tiểu hạn, vận hạn” bằng cách cho các sao chạy trên lá số. (Tôi chỉ thấy người ta làm vậy thôi chứ không biết đúng sai ra sao).  Trong chiêm tinh Tây thì còn phong phú hơn: ngoài việc nhận định chung về số mệnh, có rất nhiều phương pháp khác nhau cho sao “chạy” trên horoscope để dự đoán các sự kiện tương lai. Ở đây tôi chỉ điểm một số phương pháp chính. Các sách nói rằng phương pháp nào cũng cho ra những kết quả nhất định, và phải kết hợp các phương pháp khác nhau thì mới cho ra bức tranh tổng hợp chính xác.

Câu hỏi mà tôi quan tâm nhất, không phải là dùng các phương pháp đó thế nào, mà là vì sao chúng lại có thể cho ra kết quả đúng (mà không phải là ăn may, ngẫu nhiên) ? Hay nói cách khác, các qui luật tự nhiên nào nằm đằng sau các phương pháp này ? Tôi không chấp nhận các giải thích kiểu “thánh thần”, “siêu tự nhiên”, “Chúa sinh ra vậy” ở đây: thực ra thì chiêm tinh học là  dựa trên các qui luật của tự nhiên, chỉ có điều bị người ta “thần thánh hóa”, trở thành “phép phù thủy”, “ma thuật”, “mê tín dị đoan”. Khi nào giải thích được nguyên tắc vật lý của các qui luật tự nhiên này, thì chiêm tinh học sẽ thành một khoa học ứng dụng, không còn bị “mê muội”, “thần bí” nữa.

Ở đây, chỉ nói đến các sự kiện quan trọng, ví dụ như lấy vợ, sinh con, lên chức, mua nhà, nhận chức, lâm bệnh, v.v., còn bỏ qua những sự kiện nhỏ xảy ra thường xuyên hàng ngày. Nói về mặt logic, để một sự kiện lớn xảy ra thì cần nhiều thời gian, và thông thường nó xảy ra không phải chỉ ở đúng một thời điểm mà là giai đoạn xảy ra cũng kéo dài, tuy ràng có những thời điểm có thể gọi là đỉnh điểm.  Như vậy, một sự kiện lớn gồm có ít nhất 2 loại thời gian:

– Các thời điểm đỉnh điểm của sự kiện.

– Giai đoạn tích lũy về lượng chuẩn bị cho việc “lượng chuyển thành chất” gây ra sự kiện.

Đỉnh điểm của sự kiện ứng vào lúc một trường năng lượng nào đó lên cao nhất, còn giai đoạn chuẩn bị là khi có sự tích lũy năng lượng qua biến đổi từ từ (kiểu adiabatic), tích lũy của thặng dư (residue), theo một cơ chế nào đó.

Bây giờ nói đến các phương pháp:

1) Transits (sao đi qua):

Transit là khi một sao trên trời, vào một quãng thời gian nào đó, đi qua một điểm “nhạy cảm” nào đó trên horoscope (ở đây hiểu horoscope tức là natal horoscope của một người nào đó), làm “kích thích” điểm đó. Điểm nhạy cảm ở đây có thể là vị trí của các sao, các góc, các điểm tạo aspect mạnh đến các sao các góc, các nhà, hay một số điểm khác. Ví dụ, transit Neptune đi vào nhà 4 thì dễ làm cho chuyện nhà cửa trở nên “lênh đênh”, thay đổi nhà cửa nhiều lần.

So với các phương pháp khác, thì phương pháp transit khá là dễ hiểu (về mặt vật lý): khi có transit quan trọng xảy ra, thì tức là có cộng hưởng giữa trường năng lượng của trái đất (tại thời điểm xảy ra transit) với trường năng lượng bên trong của người có transit đó.

Transit do sao đi chậm tạo ra thì nói chung sẽ quan trọng hơn transit do sao đi nhanh tạo ra, bởi vi đi nhanh thì chỉ trong vòng 1-2 hôm là hết transit, chưa kịp gây ảnh hưởng gì lớn, trong khi đi chậm thì có thể sẽ chiếu trong vòng cả tháng, thậm chí cả năm vào chỗ nào đó, đủ thời gian để kích thích gây ảnh hưởng mạnh. Đặc biệt là khi sao transit lại đi giật lùi (retrograde) vào đúng điểm transit, thì thời gian mà transit xảy ra sẽ nhiều lên gấp 3 bình thường (một lần đầu đi qua và chiếu theo chiều xuôi, rồi lại đi ngược lại để chiếu, rồi lại chiếu thêm một lần đi xuôi nữa), và do đó ảnh hưởng dồn dập sẽ lớn (ít nhất) gấp 3 bình thường. Ví dụ, ai mà có sao transit gây trục trặc gia đình, nếu chỉ đi qua 1 lần thì còn “đỡ được”, nếu bị nó retrograde chiếu 3 lần, thì khả năng tan vỡ gia đình cao hẳn lên.

Moon chuyển động rất nhanh, nên transit của Moon thường ít có giá trị vì không làm thay đổi gì nhiều. Tuy nhiên, khi đã biết là có sự kiện chắc chắc sẽ xảy ra vào quãng thời gian vài ngày nào đó, thì có thể xem transit của Moon để xem chính xác ngày giờ mà năng lượng lên đỉnh điểm và sự kiện đó xảy ra.

Một biết dạng của việc xem transits là xem Solar Return: tức là xem vị trí các sao vào ngày sinh nhật của các năm, khi mà mặt trời lại đi về đúng vị trí cũ của nó trên horoscope. Mỗi solar return cho bức tranh về tình hình trong một năm, theo nguyên lý như là transit.

Trước đây, trong lịch sử, transit không được dùng nhiều trong dự đoán, chủ yếu bởi lý do kỹ thuật: việc tính toán nó quá mất nhiều thời gian. Nhưng ngày nay, với máy tính, việc xem các transit trở nên rất dễ dàng. Thậm chí nhiều người chỉ xem dự đoán bằng transits.

Transits thường cho thấy các điểm mà năng lượng lên cao đột xuất, tuy nhiên không cho thấy các quá trình tích lũy thặng dư năng lượng dẫn tới các biến cố lớn. Bởi vậy có lẽ vẫn cần đến các phương pháp khác, cho phép tính toán ước lượng về tích lũy thặng dư năng lượng. Các phương pháp sau có tính chất như vậy:

2) Chu kỳ cộng hưởng lớn.

Các chu kỳ cộng hưởng trời-đất này của các sao không phải là chu kỳ vòng quay của chúng, mà là chu kỳ do cộng hưởng tạo thành:

Saturn: 30 năm, Jupiter: 12 năm, Mars: 19 năm, Sun: 19 năm, Venus: 8 năm, Mercury: 10 năm, Moon: 4 năm. Trái ngược lại với transit chuyển động lúc nhanh lúc chậm và có lúc chạy giật lùi, sự chuyển động của các sao theo các chu kỳ lớn này là chuyển động hoàn toàn điêu hòa, với vận tốc không đổi trên vòng hoàng đạo theo các chu kỳ trên.

Nhà chiêm tính Anh tên là Raphael thế kỷ 19 gọi phương pháp dự đoán theo các chu kỳ này là phương pháp hiệu quả nhất.

3) Cung mặt trời (solar arcs).

Phương pháp cung mặt trời có từ hàng nghìn năm và rất đơn giản, và do đó được ưa chuộng. Thậm chí nhà chiêm tinh Noel Tyl gọi nó là phương pháp dự đoán hiệu quả nhất.

Phương pháp như sau:

Chọn hai điểm quan trọng trên lá số, ví dụ Jupiter và MC (hoặc có thể lấy điểm mi-point của 2 sao, hoặc là điểm vuông góc với điểm quan trọng nào đó, v.v.), sao cho chúng các nhau một khoảng không quá xa (dưới 100°). Khoảng cách đó sẽ gọi là solar arc. Tính xem từ thời điểm của horoscope cần bao nhiêu ngày để Sun đi được một arc như vậy trên horoscope. Ví dụ 25 ngày. Tính mỗi ngày là 1 năm, được 25 năm. Khi đó nói rằng là theo Solar Arc (AS) thì sau 25 năm điểm thứ nhất sẽ tiến đến gặp điểm thứ 2 (và khi hai điểm này chạm nhau, thì nêu ảnh hưởng tương tự như là khi có aspect thông thường tương ứng giữa 2 điểm đó).

Trong quyển sách “Solar Arcs” của Noel Tyl có hàng trăm (hay thậm chí hàng nghìn ?) ví dụ về sử dụng solar arc. Chẳng hạn như, Queen Victoria của Anh sinh ở London ngày 24/05/1819 lúc 4h04 am. Vào thời điểm sinh, Jupiter nằm ở 16°55′ Acquarius, MC nằm ở 29°53′ Capricorn. Cung Jupiter -> MC bằng 17°02′, ứng với quãng 17 ngày chuyển động của Sun tính từ thời điểm sinh. Kết quả là khi Victoria được 17 tuổi 1 tháng thì lên ngôi nữ hoàng.

Câu hỏi lớn đặt ra, mà không có sách chiêm tinh nào có vẻ tìm cách giải thích, là: vì sao một ngày cung mặt trời lại ứng thành 1 năm ?!

Thử hình dùng là mỗi năm, trái đất quay 1 vòng quanh mặt trời, thì con người cùng với trường năng lượng bên trong của người cũng được quay theo 1 vòng (không kể là quay quanh trái đất 365 vòng). Có thể có chăng một hiện tượng “xê dịch” (mà vật lý và cơ học hiện đại gọi là “geometric phases” như kiểu Hannay-Berry phase, hay là adiabatic phase như là gặp ở Foucault pendulum) khiến cho sau một vòng quay đó thì một bộ phận của trường năng lượng bị “lan tỏa” theo kiểu quay đi 1 góc bằng xấp xỉ 1° (bằng 1 ngày dịch chuyển của mặt trời) ?!

4) Progression (secondary directions).

Phương pháp progression (hay còn gọi là secondary directions) cũng tính 1 ngày bằng 1 năm như là phương pháp Solar Arcs, có điều các điểm quan trọng không dịch chuyển với cùng tốc độ của mặt trời, mà là sao nào chạy theo tốc độ bình thường trên vòng hoàng đạo của sao đó. (Theo phương pháp này, thì các sao chạy chậm, tính từ Jupiter trở đi, sẽ gần như đứng yên tại chỗ, dich chuyển rất ít).

5) Primary directions.

Trong phương pháp này, thay cho trái đất quay quanh mặt trời như là trong secondary directions, thì cho trái đất quay quanh chính nó (chữ primary ở đây chính là để chỉ vòng quay này). Khi quay như vậy trong 1 ngày thì vì trí các sao hầu như giữ nguyên trừ mặt trăng, nhưng vị trí các góc và nhà có thay đổi, và phương pháp này chủ yếu dùng đến sự thay đổi của các góc, các nhà trong một ngày kể từ lúc sinh ra, với cách tính là cứ 4 phút của ngày đó thì tính bằng 1 năm cuộc đời (2 tiếng = 30 lần 2 phút = các góc di chuyển 1 cung Zodiac thì ứng với 30 năm cuộc đời, tương tự như trong solar arcs)/

Câu hỏi đặt ra với primary và secondary directions tương tự như với solar arcs: tại sao lại như vậy ?! Nguyên lý tích lũy thặng dư/ cộng hưởng vật lý dẫn đến các cách tính này là gì ?!

Có thể chăng, phương pháp thứ 3 (solar arcs) và thứ 5 (primary directions) thực ra là là một, bị biến thoái thành hai hình thức tính xấp xỉ khác nhau (trong đó phương pháp 3 tính được nhiều thứ hơn) ?!

 

 

 

 

Print Friendly

1 comment to Các phương pháp dự đoán sự kiện

Leave a Reply

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

  

  

  

This blog is kept spam free by WP-SpamFree.