NỖI PHIỀN CỦA BÀ CHÁNH ÁN

 

NỖI PHIỀN CỦA BÀ CHÁNH ÁN

Trương Tùng bị bắt và lần đầu tiên trong đời phải ra tòa vì tội cư trú bất hợp pháp tại Cộng hòa Ba Lan. Phiên tòa do chính bà chánh án xử. Không khí rất trang nghiêm. Bàn chủ tọa bà chánh án ngồi giữa, hai ông  hai bên. Các quan tòa mặc áo choàng đen, cổ đeo xích có đính quốc huy Ba Lan hình con đại bàng. Cô thư ký đánh máy chữ ngồi riêng cạnh bàn phía dưới. Ba vệ sĩ quân phục dùi cui, xếp hàng ngang, chõ đít vào tường. Tùng đứng vành móng ngựa. Cạnh anh còn có ông phiên dịch tuyên thệ người Việt. Nhưng bà quan tòa thấy Tùng rất sõi tiếng Ba Lan thì xử không qua phiên dịch. Bà hỏi:

            – Bị cáo có biết, công dân nước ngoài không được cấp giấy tờ tùy thân mà cư trú trên đất Ba Lan là vi phạm pháp luật không?
            – Thưa quý tòa, tôi không biết. – Tùng trả lời.
            – Sao lại không biết? Ở nước bị cáo pháp luật quy định khác ư?
            – Bên nước tôi, dẫu công dân trong nước, có giấy tờ hợp pháp mà nói lằng nhằng cũng có khi bị tống giam hoặc… trục xuất!
            – Bị làm sao? – Bà tránh án trố mắt.
            – Bị trục xuất.
            – Trục xuất đi đâu?
            – Trục xuất sang Ba Lan!
            – Sao lại thế?
            – Bẩm, tôi cũng không hiểu.
            – Tôi cảnh cáo ông, ông… Tờ-ruong! – Bà quan tòa vẻ nghiêm nghị – Ông đương đứng trước tòa chứ không phải đương đóng vai hề trên sân khấu.
            – Vâng, tôi cũng biết vậy – Tùng trả lời.- Nhưng tôi nhiều cái không hiểu là vì từ nhỏ tôi mắc bệnh… điên!
            – Bệnh gì?
            – Bẩm quý tòa, bệnh điên. Cha mẹ tôi chữa mãi không khỏi.
            – Tôi không thể nghe được nữa. – Bà quan tòa miệng lẩm bẩm, ngả người vào ghế, đăm đăm nhìn Tùng. Nhưng rồi bà lại hỏi tiếp: – Bị cáo có thể cho biết, dựa trên cơ sở nào tòa có thể tin được bị cáo quả thực mắc bệnh điên?

– Bẩm, tôi có giấy chứng nhận.

– Giấy chứng nhận nào?
Bấy giờ Tùng mới rút từ trong tay áo ra tờ giấy đã nhàu. Bà quan tòa bảo anh vệ sĩ mang đến cho bà xem. Tờ giấy đóng dấu đỏ lòe đỏ loẹt, nhưng viết bằng tiếng Việt. Bà không tài nào đọc được, lại sai anh vệ sĩ đưa cho ông phiên dịch tuyên thệ. Rồi hỏi:
            – Có đúng là giấy chứng nhận người điên không?
            – Thưa quý tòa, đúng. – Ông phiên dịch khảng định.

Nguyên khi còn trong nước, Tùng nghe đồn, bên này nếu người bị bệnh thần kinh mà không gây nguy hiểm cho bản thân và người xung quanh thì vì nhân đạo, người ta không bắt giam. Vì vậy trước khi dời Việt Nam anh đã mua sẵn giấy chứng nhận, lúc nào cũng mang theo người để dự phòng. Quả nhiên có ngày dùng tới.
Bà chánh án nghe ông phiên dịch trả lời thì thở dài ngao ngán:
            – Nước mình đã lắm kẻ điên khùng. Bây giờ lại có lũ người điên từ Việt Nam tràn sang thì làm thế nào?

Hai ông quan tòa hai bên đều nhếch mép tủm tỉm cười….

                                 (Trích truyện “Kiếp sau xin chớ làm người”)

 

 

                                                                                     Trương Đình Toe

Print Friendly

5 comments to NỖI PHIỀN CỦA BÀ CHÁNH ÁN

  • Tóm tắt hộ bà quan tòa thế này nhé:

    – Trương Tùng biết khai rằng “tôi bị điên”, và biết chuẩn bị giấy chứng nhận mình bị điên sẵn đó, để trình ra khi cần.

    – Quan tòa lắng nghe lời người tự nhận là điên, hiểu, và vẫn tin theo “người tự nhận là điên” là điên.

    Chuyện, chỉ có thế.

  • Trương Đình Toe MonsterID Icon Trương Đình Toe

    Cám ơn ndc đã tóm tắt hộ. Vâng, xem ra cũng chẳng có gì. Dân gian có câu :”Văn mình vợ người” là vì thế.

  • shakhi MonsterID Icon shakhi

    “2 ông quan tòa 2 bên”, thực ra là 2 ông hội thẩm nhân dân.

  • Chuyện chỉ có thế… mà lại thật là hay!

    P.S.
    Chủ phím “Trương Đình Toe” trộn không bị lẫn đâu, đầy thú vị.

  • […] NỖI PHIỀN CỦA BÀ CHÁNH ÁN (Nguyễn Tiến Dũng). “Nước mình đã lắm kẻ điên khùng. Bây giờ lại có […]

Leave a Reply

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

  

  

  

This blog is kept spam free by WP-SpamFree.