Tiến tới xoá bỏ Điều 04 ?

Như nhiều chuyên gia đã phân tích, Điều 4 trong Hiến Pháp (đặt ĐCS lên trên Nhà nước) là một điều mà trong lý thuyết lẫn thực tế khiến cho Việt Nam trở thành phi dân chủ, vì ĐCS và các lãnh đạo ĐCS không hề do dân bầu ra mà lại là chính quyền tối cao, trong khi đó theo nguyên lý dân chủ thì chính quyền phải do dân bầu ra. Trong một số hoàn cảnh lịch sử đặc biệt nào đó, thì việc thiếu dân chủ này có thể được chấp nhận một cách tạm thời. Nhưng nếu để nó thành vĩnh viễn thì vô cùng có hại cho sự phát triển của đất nước. Điều này chúng ta cũng đã thấy trong 40 năm qua: tốc độ phát triển của Việt Nam kém xa các nước trong cùng khu vực trong các giai đoạn tương tự, để rồi ngày nay Việt Nam vẫn đang thuộc vào nhóm các nước nghèo nàn lạc hậu trên thế giới, trong khi những láng giềng như Hàn Quốc đã tiến lên thành nước hiện đại, bỏ rất xa chúng ta. Điều 04 cũng chính là nguyên nhân vì sao bao nhiêu phong trào chống tham nhũng ở VN đều thất bại, càng chống thi tham nhũng càng tăng: nó cản trở các cơ chế kiểm soát quyền lực.

Tôi cũng đã nói rất thẳng về điều này trong bài phân tích “Hiến Pháp nào cho Việt Nam” cách đây 3 tháng.

Vấn đề lớn đặt ra đối với những người tiến bộ trong và ngoài ĐCS ở VN ngày hôm nay là: làm sao để tiến tới xoá bỏ Điều 04 ?

Việc xoá hoàn toàn ngay lập tức có vẻ rất khó thực hiện, vì nó gặp phải cản trở quá lớn từ phe bảo thủ, và từ những người tuy nhìn nhận ra sự cần thiết phải cải cách nhưng vẫn sợ cải cách (cái cũ thì biết nó tồi rồi, nhưng đã quen sống trong cái tồi đó và một số thành phần “elite” có khi còn được hưởng nhiều lợi lộc từ nó, còn chưa biết thay đổi thì sẽ ra sao, nên sợ). Nhưng nếu không lấy việc xoá Điều 04 làm mục đích sửa đổi Hiến Pháp, và không có những bước lớn nhằm xoá bỏ dần nó, thì sẽ không bao giờ xoá được đó, và điều đó có nghĩa là VN sẽ lại bị lạc hậu thêm mấy thế hệ nữa.

Chính vì vậy mà tôi hoàn toàn thất vọng khi nhóm “cùng viết hiến pháp”, sau khi tỏ ra cấp tiến đưa tin về các ý kiến tiến bộ khác nhau, thì “quay ngoắt 180 độ” và đưa ra một bản kiến nghị trong đó về cơ bản giữ nguyên nội dung quan trọng nhất của Điều 04: đặt ĐCS vào vị trí lãnh đạo nghiễm nhiên đối với nhà nước. Đối với tôi thì hành động (đầy mưu toan ?) này của một số người trong nhóm đó đã làm hại cho VN, và cho một số người khác trong nhóm bị họ lôi kéo vào trò hề này.

Nhóm soạn thảo hiến pháp của Quốc Hội có đưa ra một bản dự thảo  vào ngày 11/04 (gọi là bản thứ 3, tuy không được công bố nhưng có thể tìm thấy trên mạng ở một số trang “lề dân”). Trong đó có đưa ra hai lựa chọn khác nhau cho Điều 04. Lựa chọn 1 là như bản dự thảo 01/2013, còn lựa chọn 2 có thay đổi câu chữ đi so với lựa chọn 1, bỏ bớt mấy dòng “công nhân, Mác-Lê …” nhưng về cơ bản vẫn giữ nội dung như lựa chọn 1. Đấy không thể coi là một thay đổi lớn về bản chất.

Có thể có chăng 1 thoả hiệp, tạo ra một sự thay đổi lớn về bản chất, nhưng không đến mức làm cho ĐCS (thế lực lãnh đạo de facto hiện tại) không thể chấp nhận được.  Theo tôi, nếu có nhiều lãnh đạo trong Đảng có thiện chí, thì có thể đạt được thoả hiệp như vậy: một thoả hiệp mở đường cho chuyển đổi. Nếu được như vậy,thì đây cũng không phải là lần đầu co thoả hiệp trong hiến pháp trên thế giới để mở đường cho thay đổi tiến bộ. Ví dụ sau đây có thể là hơi khập khiễng, nhưng Pinochet khi còn là độc tài ở Chile cũng đã chịu thoả hiệp trong hiến pháp dẫn đến dân chủ hoá.

Một Điều 4 của một “giai đoạn quá độ” có thể thành kiểu đại loại như sau:

– ĐCS hiện tại đảm nhiệm việc  lãnh đạo nhà nước VN …

(chú ý chữ “hiện tại“, không có nghĩa là vĩnh viễn)

Sự lãnh đạo này là được nhân dân VN uỷ thác cho đến năm …. (2015-6 ?) Vào năm đó sẽ bầu cử lại … và Quốc Hội sẽ quyết định …

Các đảng phái chính trị khác ở VN được phép thành lập … được pháp luật bảo vệ …

(đây là điểm quan trọng – ngay Trung Quốc cũng có nhiều đảng, tại sao VN lại không ?!)

Kể từ năm …, trong các cuộc bầu cử  vào Quốc hội và các vị trí lãnh đạo …, các ứng cử viên có thể thuộc ĐCS, thuộc đảng chính trị khác, hay không thuộc đảng nào cả.

Các câu viết phía trên chỉ có tính chất gợi ý thôi còn cụ thể có thể khác nhiều. Nhưng cần tạo được một lộ trình trong hiến pháp lần này, và sau khi lộ trình đó kế thúc cần đạt đến một hiến pháp khác có tính ổn định lâu bền hơn !

 

 

 

Print Friendly

3 comments to Tiến tới xoá bỏ Điều 04 ?

  • admin MonsterID Icon admin

    Thấy bài này trên báo Giáo Dục, sợ sẽ bị gỡ bỏ nên copy về đây:

    GS.Nguyễn Lân Dũng: Rất nhiều người Việt ham tiền, vô cảm, hèn nhát
    Thứ hai 13/05/2013 07:15
    (GDVN) – GS.NGND Nguyễn Lân Dũng chỉ ra 5 tính xấu của không ít người Việt Nam đó là: Ham tiền, hiếu danh, coi thường danh dự, vô cảm và hèn nhát, coi nhẹ ý nghĩa “đồng bào”.

    Lời tòa soạn: PGS.TS Trịnh Hòa Bình, Giám đốc Trung tâm Điều tra Dư luận xã hội (Viện Xã hội học) cho rằng: Người Việt hiện đại xấu nhất là thói hám danh, chuộng lạ, sính ngoại, sính hình thức,… còn với GS Nguyễn Lân Dũng thì: “Tự nhiên biến mình thành hèn hạ, chịu khuất phục, làm ngơ trước mọi sai trái, mọi diễn biến xấu trong xã hội (cái gọi là chủ nghĩa mackeno) – Tôi cho đó là cái xấu nhất đang kìm hãm sự phát triển của xã hội ta, cản trở việc phát huy các thành tựu của sự nghiệp Đổi mới do Đảng ta khởi xướng.

    Báo Giáo dục Việt Nam đã có buổi trao đổi với GS.Nguyễn Lân Dũng xung quanh vấn đề này.

    Tự biến mình thành hèn hạ

    – Là một Giáo sư – Tiến sỹ, Nhà giáo Nhân dân rất gần gũi với người Việt Nam, theo ông, người Việt có tính xấu nào cần phải thay đổi trong thế giới hiện đại?

    GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Không có tính xấu nào là của mọi người Việt, nhưng có thể có những tính xấu của một bộ phận không nhỏ người Việt. Trong thế giới hiện đại mọi người đều tiếp nhận được không ít những nét đẹp văn hóa do cuộc cách mạng khoa học và công nghệ đem lại. Chẳng hạn như thói quen thường xuyên theo dõi tin tức trong và ngoài nước thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là truyền thanh, truyền hình. Với giới trẻ là thông qua internet, điện thoại trực tuyến…

    Tuy nhiên, nền kinh tế thị trường bên cạnh các ưu việt rõ rệt so với nền kinh tế kế hoạch hóa trước đây, nhưng do tính tự phát vốn có, kinh tế thị trường có thể mang lại không chỉ có tiến bộ mà còn cả suy thoái, khủng hoảng và xung đột xã hội. Cái chính là việc chạy theo đồng tiền bằng mọi giá.

    “Tham lam còn dẫn đến mất uy tín quốc tế. Nào là tôm bị trả lại vì có đinh đóng vào đầu tôm cho tăng cân (!), nào cà phê thi hái lẫn lộn cả quả xanh (vì nếu để chín hết sẽ mất trộm!), nào giầy vải lẫn cả loại vải có lẫn formalin (do nhập ẩu nguyên liệu rẻ), nào phạt gây ô nhiễm chỉ nắm “anh có tóc” trong khi hàng chục cơ sở cùng gây ô nhiễm tại cùng chỗ đó…” – GS. Nguyễn Lân Dũng nói về tính xấu của người Việt.
    “Tham lam còn dẫn đến mất uy tín quốc tế. Nào là tôm bị trả lại vì có đinh đóng vào đầu tôm cho tăng cân (!), nào cà phê thi hái lẫn lộn cả quả xanh (vì nếu để chín hết sẽ mất trộm!), nào giầy vải lẫn cả loại vải có lẫn formalin (do nhập ẩu nguyên liệu rẻ), nào phạt gây ô nhiễm chỉ nắm “anh có tóc” trong khi hàng chục cơ sở cùng gây ô nhiễm tại cùng chỗ đó…” – GS. Nguyễn Lân Dũng nói về tính xấu của người Việt.

    Trước đây trong các cuộc kháng chiến, mọi người sống giản dị, thân thiện với nhau, khoảng cách giàu nghèo thu hẹp, cán bộ gần gũi với dân và tôn trọng dân. Ngày này, bộ phận nhẽ ra phải là ưu tú nhất trong xã hội là cán bộ, đảng viên nhưng như nhận xét của Đảng trong Nghị quyết Trung ương 4 thì “Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc”.

    Chúng ta từng có khẩu hiệu Đảng viên đi trước, làng nước theo sau. Nay một bộ phận không nhỏ Đảng
    viên suy thoái, biến chất thì tránh sao khỏi sự suy thoái, biến chất của quần chúng? Người ta coi chuyện chạy chọt bằng phong bì là chuyện bình thường và thường được gọi là văn hóa phong bì. Từ vị trí chủ nhân ông của đất nước người dân mặc nhiên hạ thấp vị trí của mình xuống, việc gì cũng phải xin xỏ, cầu cạnh, không dám công khái tố cáo các hành động sai trái của những người có chức có quyền (một phần do pháp luật quy định người đưa hối lộ cũng có tội). Tự nhiên biến mình thành hèn hạ, chịu khuất phục, làm ngơ trước mọi sai trái, mọi diễn biến xấu trong xã hội (cái gọi là chủ nghĩa mackeno).

    Tôi cho đó là cái xấu nhất đang kìm hãm sự phát triển của xã hội ta, cản trở việc phát huy các thành tựu của sự nghiệp Đổi mới do Đảng ta khởi xướng.

    – GS Văn hóa nổi tiếng Trần Lâm Biền đã từng ví: Lòng tham như một chất ma túy, phá hoại nhân cách con người và có sức cám dỗ ghê ghớm. Theo ông, lòng tham khiến người Việt xấu xí và suy yếu thế nào trong quan hệ cộng đồng và thế giới?

    GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Lòng tham đẩy lùi nhân cách sống giản dị, vị tha, thương người như thể thương thân, lá lành đùm lá rách… những đức tính quý giá vốn là truyền thống của nhân dân ta. Lòng tham khiến mất đi sự quý trọng vốn có của nhân dân với những người cán bộ, nhẽ ra phải là công bộc của dân như lời dạy của Bác Hồ.

    Lòng tham khiến mất đi sự chung thủy của không ít vợ chồng, kể cả những cặp vợ chồng trẻ biểu hiện qua tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng. Lòng tham khiến láng quê vốn yên lành nay trở nên náo loạn vì chuyện tịch thu bờ xôi ruộng mật một cách bừa bãi, thiếu cơ sở khoa học và pháp lý, còn vì cắt tóc thư giãn, karaoke, nhà nghỉ, game online… đã len lỏi tới tận các vùng quê.

    Lòng tham khiến bố mẹ nhắm mắt chạy theo đồng tiền để các quý tử tự do phá phách, bỏ học, trở thành những anh hùng xa lộ hoặc những tên Đông Gioăng (Don Juan) chuyên hại đời các cô gái mới lớn…

    Đạo lý đang bị thách thức, đơn từ khiếu nại, tố cáo xếp đầy các tủ hồ sơ mà không kịp giải quyết thỏa đáng. Hãy để mắt đến các trang mạng xã hội, trong đó có không ít những tiếng nói trung thực, thẳng thắn, chứ đâu phải toàn là những điều bị chụp mũ là “diễn biến hòa bình” hay bị lôi kéo bởi các thế lực thù địch.

    Gần đây vang lên bài thơ thật buồn của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, nguyên ủy viên Bộ Chính trị phụ tách văn hóa- tư tưởng của Đảng ta:

    “Đất nước những năm thật buồn
    Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
    Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
    Như kẻ khát nước qua sa mạc
    Chung quanh yên ắng cả
    Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
    Người giàu, người nghèo đều ngủ
    Cả bầy ve vừa lột xác
    Sao mình thức?
    Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?
    Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
    Có còn bay trong đêm
    Sớm mai còn giữ được màu đỏ?
    Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
    Mong gặp một con cá hanh khác?
    Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
    Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
    Ấm áp ly cà phê sớm
    Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
    Hớn hở tập thể dục
    Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
    Không phải gạt vội vì xấu hổ
    Ngước mắt, tin yêu mọi người
    Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
    Trong không gian đầy sợ hãi?
    Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
    Đời đời an ủi
    Cho người đã khuất và người sống hôm nay …”

    Ai có thể suy diễn nhà thơ – chiến sĩ này đang bị suy thoái chính trị, suy thoái đạo đức?

    “Vĩ cuồng vì chút địa vị của mình thật là vô kể”

    – Thói tham danh, bệnh sùng bái danh hiệu, chức vụ… trong giới trí thức đã được nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc xem như một quốc nạn. Còn Giáo sư Cao Xuân Hạo trong một bài viết ở cuốn Tâm lý người Việt nhìn từ nhiều góc độ gọi là bệnh vĩ cuồng (me’ganomanie). Nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn bảo đó là căn bệnh nan y khó chữa. Theo ông, thói háo danh của người Việt hiện nay đã ở mức báo động ra sao?

    GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Danh lợi có nghĩa là cái danh hiện nay đi liền với cái lợi. Hầu như ai có chút quyền hành gì đều cố hết sức tận dụng cái uy quyền ấy để làm giàu một cách bất chính. Vì vậy dân gian mới có câu “Nhà mặt phố, bố làm quan”. Cũng còn có những ông quan thanh liêm, nhưng số đó quả không nhiều.

    Vĩ cuồng vì chút địa vị của mình thật là vô kể. Chuyện mãi lộ của Cảnh sát giao thông ai cũng biết mà có lẽ không có cách gì khắc phục nổi. Một lái xe taxi nói với tôi đưa bệnh nhân đến cổng bệnh viện, vì không được đỗ (?) nên đã cẩn thận hỏi anh CSGT là phải đỗ chỗ nào? Anh ấy trả lời là lên quá chỗ cầu vượt kia. Làm đúng như vậy thì lại đã có anh CSGT khác xông ra đòi phạt với số tiền cao ngất ngưởng. Đành phải đưa một nửa số tiền ấy mà không lấy biên bản (!).

    Chuyện này tôi đã nói ở Diễn đàn Quốc hội nhiều lần mà hầu như chả có chuyển biến gì. Sao ta không học hỏi cảnh sát nước ngoài – Xe đỗ sai quy định họ gài giấy phạt lên cái gạt nước mưa, lái xe cứ việc nhanh chóng chuyển tiền qua ngân hàng, càng chậm số tiền phạt càng tăng. Đấy chỉ là một ví dụ trong muôn vàn ví dụ.

    Một nữ doanh nhân rất thành đạt đã trả lời khi tôi hỏi sao không thấy xuất hiện trên TV trong các lần được lãnh đạo đeo cho vòng hoa và cổ: “Chú tưởng ngon lành thế à? Nộp nhiều tiền lắm đấy chú ạ!”. Thật ngoài trí tưởng tượng của tôi!

    Tham lam còn dẫn đến mất uy tín quốc tế. Nào là tôm bị trả lại vì có đinh đóng vào đầu tôm cho tăng cân (!), nào cà phê thi hái lẫn lộn cả quả xanh (vì nếu để chín hết sẽ mất trộm!), nào giầy vải lẫn cả loại vải có lẫn formalin (do nhập ẩu nguyên liệu rẻ), nào phạt gây ô nhiễm chỉ nắm “anh có tóc” trong khi hàng chục cơ sở cùng gây ô nhiễm tại cùng chỗ đó…

    Ai cũng có thể kể ra hàng trăm ví dụ về việc lạm dụng chức quyền để gây tác hại cho xã hội. Học hàm, học vị là chuyện nghiêm túc với các quy định hết sức chặt chẽ. Vậy mà vẫn có những người có bằng Tiến sĩ nước ngoài trong khi tiếng Anh chỉ đủ ở mức biết vài câu chào hỏi (!), May mà báo chí chưa sờ đến hay không dám sờ đến đấy. Học hàm Giáo sư, Phó giáo sư trên toàn thế giới là chuyện chỉ dành riêng cho các trường Đại học và thường chỉ cần do Hiệu trưởng Đại học quyết định. Hơn nữa cần ghi rõ là Giáo sư của trường nào? Làm gì có chuyện dành cho vô số vụ trưởng, thứ trưởng, sĩ quan quân đội, công an… như ở nước ta?

    Chuyện xưng danh Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học New York cũng thực nực cười. Chữ Academy còn có nghĩa là Học viện, Trường phái, Hội đoàn… Member chỉ có nghĩa là Thành viên, còn Academician mới là Viện sĩ!

    Chuyện háo danh còn ở mức Nhà nước. Quốc hội đã từng thảo luận về việc đã nên thành lập Viện Hàn lâm chưa, ý kiến chung là “chưa”. Vậy mà bỗng nhiên xuất hiện hai Viện hàn lâm trong khi không có Viện sĩ nào (?). Ai tham mưu làm chuyện này, phải chăng xuất phát từ việc có ba Viện từ lâu đã tự tiện đặt tên nước ngoài là Academy (?). Có lẽ ai cũng nên tìm xem trên You Tube sự hùng biện tài hoa và khá có lý trong trên 1 giờ liền của một học sinh lớp 12 với nhan đề “Sự trăn trở của một kẻ lười biếng”.

    Tôi cảm thấy nó có tính thuyết phục hơn nhiều tham luận của không ít học giả về những tồn tạo kéo dài của nền giáo dục nước nhà. Nên chăng cần viết lại bài độc diễn này dưới dạng văn bản để nhiều người, nhất là những người chịu trách nhiệm, có điều kiện tham khảo. Trong các tồn tại được cậu học sinh này thẳng thắn nêu lên thì chính là bệnh thành tích và một chương trình học tập vừa nặng, vừa thấp (!) so với thế giới, hơn nữa khá xa lạ với nhu cầu của đời sống (!).

    Coi nặng tiền tài hơn giáo dục

    – Trong cuộc sống, nếu phải kể tên ra 5 tính xấu đáng sợ nhất của người Việt thì ông “dị ứng” nhất với những loại tham nào? Muốn thay đổi nó, người Việt phải làm gì?

    GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Tôi nghĩ không nên nói của người Việt Nam mà nên nói của không ít người Việt Nam: Nếu cần chọn ra 5 điều thì tôi chọn là:

    – Ham tiền
    – Hiếu danh
    – Coi thường danh dự
    – Vô cảm và hèn nhát
    – Coi nhẹ ý nghĩa “đồng bào”

    – Theo ông, căn nguyên của những tính xấu mà ông kể trên là gì?

    GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Thứ nhất, tôi cho là do chưa hiểu đúng mặt tích cực của kinh tế thị trường, nhưng lại chịu những ảnh hưởng xấu của kinh tế thị trường. Thứ hai là tính thiếu dân chủ trong đời sống xã hội, nhất là trên phương tiện truyền thông, khiến cái xấu không được chỉ đích danh, kể cả trong lĩnh vực khoa học như anh Dương Trung Quốc đã phải thốt lên là: một kiểu Lịch sử học vô nhân xưng.

    Chính vì vậy mà không ít người đọc đã quay lưng lại với báo viết mà quay sang báo mạng (bên cạnh nhiều trang tốt còn có cả những trang xấu của một số ít người có ác ý).

    Thứ ba là do thiếu duy trì truyền thống gia giáo, coi nặng tiền tài hơn giáo dục, chăm sóc con cái.

    Thứ tư là sự thiếu gương mẫu của các quan phụ mẫu các cấp, những người coi chức vụ là cần câu cơm (đúng hơn là cần câu vàng bạc, ngoại tệ).

    Và thứ năm là tình trạng thiếu tin tưởng và ít trọng dụng người tài, không có lý do gì mọi chức vụ từ cấp thôn xóm trở lên đều phải là đảng viên (trong khi tỷ lệ đảng viên chỉ là 3 triệu trong 90 triệu dân số).

    – Nhà văn Vương Trí Nhàn đã từng viết rất nhiều sách về tính xấu của người Việt, và trao đổi với báo GDVN, vị này cũng nói: Người Việt chẳng có tính tốt nào. Với GS.Nguyễn Lân Dũng thì sao? Người Việt có thể tự hào về điều gì?

    GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Tôi nghĩ chẳng có ai muốn “vơ đũa cả nắm” như vậy! Chúng ta cần tự hào về những truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta. Nếu không có những truyền thống tốt đẹp ấy thì làm sao giữ vững được nền độc lập quốc gia, làm sao có được những tiến bộ trông thấy trong đời sống kinh tế-xã hội, làm sao có được những bước bứt phá về Tổng thu nhập quốc nội (GDP) mà quốc tế cũng phải thừa nhận, làm sao có vị trí ngày càng được tôn trọng trên thế giới….

    Hãy tiếp xúc với các cựu chiến binh, với lớp người cao tuổi, với đa số bà con ở nông thôn, ở vùng cao, vùng sâu, vùng xa… Ta sẽ gặp biết bao những tấm gương tuy còn nghèo khổ nhưng vẫn nêu cao sự trong sáng về đạo đức, về lòng nhân ái và sự hy sinh hết mình dành cho việc học hành của con cái cũng như cho sự đóng góp theo quy định của Nhà nước (kể cả những quy định tuy tôi đã chất vấn nhiều lần tại Quốc hội mà đến nay nay tôi và rất nhiều người vẫn chưa thông được- chẳng hạn như chuyện phải bắt buộc trích đóng góp từ quỹ lương cho Công đoàn , chứ không phải cho Hội Nông dân, trong khi chưa chắc nơi nào cần hơn?).

    Bản thân người Việt chúng ta có sẵn một truyền thống đạo đức tốt đẹp. Chỉ cần khắc phục những bất cập trong quản lý Nhà nước, trước hết hãy thực hiện nghiêm chỉnh Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 Khóa XI, để loại hết mọi con sâu, dù là một đàn sâu như lời Chủ tịch Nước, thì xã hội sẽ sớm ổn định , điều tốt đẹp sẽ nầy nở và các tính xấu chắc chắn sẽ bị đẩy lùi. Tôi vững tin là như vậy.
    * Mời độc giả đóng góp, cho ý kiến và gửi những bài viết của mình theo địa chỉ: toasoan@giaoduc.net.vn hoặc có thể BẤM VÀO ĐÂY để phản hồi
    Hà Nhi (Thực hiện)

  • admin MonsterID Icon admin

    Nhân nói chuyện về đảng, hôm kia ngồi uống rượu tán phét:

    Nói là ở VN chỉ có ĐCS thì oan cho đ/c Ếch qúa, vì nghe nói bây giờ còn có Đảng X ngày càng lớn mạnh

    Còn mấy cái bọn Việt Tân, Dân Chủ gì gì thì chỉ toàn là ngáo ộp chẳng đáng kể.

    Trong lúc ngồi uốn rượu mới hỏi cụ “nước đến trôn” là bây giờ đảng mới thì đặt tên là gì, cụ nói ngay là “Việt Đồ”, chữ Đồ ở đây có nhiều nghĩa thâm thuý (con đường, lối đi, vượt vật cản, v.v.). Tuy nhiên nghe hơi khó hiểu với “dân ngu khu đen” như tui.

    Nói chuyện thêm một lúc nữa, thì thấy nên lập thêm 1 đảng nữa, gọi là “đảng Loè”, vì rất hợp với tính cách “loè mình và loè thiên hạ” của ta

    Hai đảng hợp nhau vào thành 1, thì thành đảng “Đồ Loè”, đượm đà bản sắc dân tộc :D

  • Do Hai MonsterID Icon Do Hai

    Phương án quá độ này, xin được bảo hiểm bởi các cụm từ khóa: “Hiện tại”, “ủy thác cho đến năm…” và các đàng phái khác được thành lập và được pháp luật bảo vệ”, là đúng hướng và khả thi. Số năm ủy thác càng ít càng có lợi cho đất nước, cho nhân dân.

Leave a Reply

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

  

  

  

This blog is kept spam free by WP-SpamFree.