Buôn chuyện Việt Nam (tin thiên nga)

 

(03/09/2012: bổ sung thêm 1 khúc phía cuối)

Trong đợt công tác ngắn hạn ở Việt Nam vừa qua, đi suốt từ Nam ra Bắc, gặp người này người nọ, tôi cũng ngồi buôn chuyện được một ít tin thiên nga (xuất xứ mù mờ như tin vịt, nhưng không hẳn là tin vịt). Nhân có một số người hỏi “về Việt Nam có thấy chuyện gì hay không”,  bèn đem ra đây “khuyến mại” vài tin. Tên các nhận vật đã được thay bằng xxx hay gì đó cho khỏi “phạm húy”.

Săp toi rồi !

Chuyện “đại gia” xxx bị ung thư do ăn chơi trác táng quá, tôi đã có nghe từ trước. Một lần ngồi xe cạnh một GS liên quan kinh tế tài chính, tôi hỏi “xxx sắp toi rồi hả anh”, ý nói sắp chết theo nghĩa đen rồi. Anh bạn của tôi lại hiểu từ “sắp toi” theo nghĩa khác, và trả lời đại ý “đúng đấy, lần này chúng nó đang chuẩn bị đánh nhau, thể nào cũng đánh xxx để đánh lên xyz”.

Quả nhiên, mấy hôm sau, một loại các đại gia ngân hàng, trong đó có cả xxx, có tin đã bị bắt hoặc đang bỏ trốn hoặc sắp bị bắt hoặc đã bị bắt rồi mà báo chí chưa được phép công bố vị sợ dân hoảng loạn. Tình hình tài chính VN đang vào kỳ “cháy nhà” nên nếu “ra mặt chuột” vài con chuột nhỏ thì cũng không đáng ngạc nhiên mấy. Mặt khác cũng ít hy vọng “các anh” sẽ choảng nhau thật to, vì các anh chắc còn sợ bị sập tiệm hết cả. Hồi sau sẽ rõ.

Các báo chí của đất nước “dân chủ vạn lần hơn” không hề ho he đả động 1 dòng nào đến thư ngỏ của 71 nhân sĩ trí thức tháng 7 vừa qua. Tuy nhiên theo tin thiên nga thì thư đó và một số thứ khác cũng có ảnh hưởng đến “mấy cụ nhà ta”. Các cụ đang rất bí, nhưng cũng muốn làm gì đó để cứu con tầu khỏi đâm đầu xuống đáy.Vấn đề thật là nan giải. Ngày xưa có câu thơ: “đêm ngày bác nghĩ bác suy, đánh xong giặc Pháp lấy gì nuôi dân”. “Bác” ngày nay chắc cũng phải nghĩ suy “lấy gì thay đây” cho cái hệ thống đang sắp sập tiệm ?!

Hầu hết mọi người tỏ ra bi quan về tình hình VN hơn là những lần trước tôi gặp. Nói riêng về tài chính thì nợ xấu rất nhiều, tuy anh thống đốc cũng chẳng biết được là bao nhiêu, vì số liệu ở VN không đáng tin cậy.  Có 1 thằng em quen nghề bói toán, nó bói thế quái nào ra là đến quãng năm 2915-2016 sẽ còn xấu thê thảm  nữa, ngay như công ty FPT đến lúc đó cũng có nguy cơ sập tiệm. Tuy nhiên cậu em này đang còn vất vưởng với mức lương 7 triệu, nên tin từ nó có thể là tin vịt.

Bang thứ 51 ?!

Đọc báo thấy các tít “tự sướng” như kiểu “TQ là một cường quốc cô độc”, tôi mới nói đùa với mọi người là “thế VN gọi là gì, là nhược tiểu cô độc à ?”. Một lần ngồi ăn hoa quả cùng mấy vị “cây đa cây đề” cấp bậc cũng phải vụ trưởng trở lên, có một anh nói  “bây giờ chỉ còn cách biến VN thành bang thứ 51 của Mỹ”. Nói bắt chước Trịnh Công Sơn thì là “VN ơi đừng tuyệt vọng”, dù ta có bị o ép, khốn nạn đến mấy, vẫn còn một “cửa” là Mỹ ?! Nhưng khổ nỗi, đời nào Mỹ tin vào VN, đặc biệt khi vẫn có những anh Cù bị ngồi tù. Trong con mắt của các nước khác, thì chính quyền TQ và chính quyền VN đều “khốn nạn” cả. Đã mất công chơi với “khốn nạn” thì chọn “khốn nạn” có lợi (tức TQ) mà chơi chứ ai sức mấy lại đi chọn “khốn nạn” bất lợi.

Lính ta ngã núi trên đất bằng

Một lần uống cafe với một anh bạn liên quan nhiều đến quốc phòng. Nghe kể  người nhái TQ thỉnh thoảng ban đêm lại lên bờ cắt cổ chiến sĩ VN trên mấy hòn đảo tranh chấp. Đă có hàng trăm lính bị “giết trộm” như vậy. Giấy báo tử gửi về đều đại loại “leo núi bị tai nạn ngã chết”. Thế nên phải tăng cường cài đặt camera ở các nơi, từ hải đảo đến đường bộ, để đề phòng bị đánh lén hay bị tuồn hàng lậu. Các bí mật quân sự VN thì rất dễ lọt tay TQ, cứ như là có nội gián cấp cao (các ví dụ nhạy cảm không dám kể lại đây).

Ung thư khắp nơi

Về VN mấy hôm kịp nghe kể chuyện mấy người họ hàng thân quen của bạn bè bị ung thư mới chết hoặc sắp chết. Hệ quả của một môi trường và thực phẩm ô nhiễm độc hại và cách sống thiếu lành mạnh suốt ngày ăn nhậu.

Ăn nhậu ở VN thì có lẽ “nhất thế giới”. Khoản bia rượu thì “thôi rồi”. Giản dị thì làm đầy bụng bia. Còn để “thể hiện đẳng cấp”, dân ta ăn nhậu cứ phải chuốc cho nhau thật nhiều rượu mạnh, rồi ai cũng say bét nhè. Một người kể, chồng khổ lắm chứ sướng gì đâu, nhưng mỗi lần đi nhậu là trung bình một người  phải làm hết 1 chai có giá 4 triệu (nếu tự mua) hay 8 triệu (nếu mua tại quán). Tất nhiên, đấy cũng phải là loại “nướng tiền dân” rồi mới có mỗi tối 4-8 triệu tiền uống rượu.

Giáo sư thì không bị bắt giữ

Tôi không có thói xuyên tạc nói xấu ai hay chế độ nào, mà chỉ nói lên sự thật thôi. Nhưng ở nơi nào đó, chỉ cần nói lên sự thật đã có thể bị xếp vào loại “phản động” và bị bắt bớ tù đầy rồi. Bởi thế, mỗi khi tôi đi công tác VN là thủ trưởng lại lo không biết sẽ bị gây khó dễ gì không, và tôi thì nói đùa là đã viết sẵn tuyên ngôn, để nếu bị gây khó dễ thì thủ trưởng chỉ việc mang ra đọc cho thiên hạ biết. Tuy nhiên, tôi chưa được “vinh dự” anh an ninh nào “hỏi thăm” ở VN, hoặc là họ có “đi theo bảo vệ” ngầm thì tôi không biết. Một lần tình cờ nói chuyện mới biết, đã phàm mang danh GS ở VN thì không bị bắt, hoặc ít ra là chưa có GS nào bị “cho đi bóc lịch” vì bày tỏ quan điểm của mình. Có một số TS, nhưng chưa có GS nào, được  chính thức trở thành “phần tử phản động”.

Trong các đợt biểu tình chống TQ, các vị GS, hay nhân sĩ có tên tuổi như Nguyên Ngọc, đều được đám an ninh theo dõi ghi băng chụp ảnh, nhưng không bao giờ bị bắt. Một lần, GS yyy Viện Toán đi biểu tình, cùng với cả vợ và bạn của vợ. Bạn của vợ bị hốt lên xe buýt. Vợ thấy vậy chạy ra xe, cũng bị hốt lên luôn, GS yyy thấy vậy chạy ra cửa xe, thì an ninh không cho lên xe. GS nhất quyết đòi lên, bảo vợ tôi lên thì tôi cũng phải lên, họ đành cho lên. Về đến đồn, mấy anh an ninh liền xum xoe “để tụi em cử xe chở GS về”. GS yyy không chịu, bảo “phải thả hết những người ở đây ra thì tôi mới về”. Ít lâu sau thì đám người cũng được giải tán khỏi đồn. Mục đích của đám an ninh lúc đó không phải là giữ đám người này lại làm gì, mà chỉ cốt để họ khỏi tạo thành biểu tình ở trung tâm thành phố thôi.

Khi tôi gặp một người thân, trước làm công nhân nay đã về hưu non và làm dân phòng, mới biết hóa ra anh hay được giao nhiệm vụ hót người biểu tình lên xe buýt vào cuối tuần ! Anh kể đại loại: “Bọn đấy là bọn ô-xin hay đánh giầy ấy mà, có biết gì đâu, cứ được cho 50-100 nghìn thì đi biểu tình, anh hót chúng nó lên xe buýt ra ngoại ô rồi thả chúng nó ở đó”. Anh nói hệt báo chí chính thống vậy, mà  anh không cố tình nói sai vì là anh em trong nhà, nếu có sai là từ cấp trên thôi. Vậy thực hư ra sao, ngoài các nhân sĩ và những người khác đi biểu tình thực sự, có ô sin hay đánh giầy nào đi biểu tình vì được cho tiền không ? Nếu có thì ai cho tiền ? Tôi chẳng biết. Nhưng nếu giả sử có người cho tiền thật, thì người đó chưa chắc đã phải là “phản động” mà có khi lại là “phe ta”, vì trước nay “phe ta” lắm mẹo lắm, vừa muốn lại vừa sợ, vừa ủng hộ lại vừa chống đối biểu tình, và cũng có thể “phe ta” làm vậy để “phá thối” ?!

Có 500 lạng việc này mới xong

Chuyện GS zzz đã được bầu làm hiệu trưởng đại học nhưng bị bộ gạt đi gây xôn xao dư luận giới đại học cả năm trời. Bộ GD&ĐT trước nay vẫn “mang danh khốn nạn”, vụ này chỉ là một ví dụ chứng tỏ thêm sự khốn nạn. Một hôm ngồi cạnh một cây đa của ngành đại học, cây đa kể: “Tụi nó bảo zzz phải đặt cọc trước 100K USD thì mới giải quyết, và giải quyết xong thì con số phải lên gấp 5 lần thế nữa”. GS zzz, một người có trình độ thực sự và mấy chục năm cống hiến thực sự cho ngành giáo dục và nghiên cứu chứ không giỏi nghề tham nhũng, thì tất nhiên lấy đâu là “500 lạng”, thế là toi chức hiệu trưởng. Tụi xấu miệng thì kể chuyện (về việc vào đảng của GS để ứng cử hiệu trưởng) như sau: “Có một con bồ câu tự nhuộm lông mình đen đi để có thể chơi với tụi quạ, nhưng tụi quạ vẫn không chịu chơi cùng”.

10 triệu một suất anh hùng núp một tối

Một trong các nghề ăn tiền “vô tội vạ” ở VN ngày nay là nghề cao quí “còn đảng còn mình”. Một anh bạn kể, một suất anh hùng núp ở một điểm giao thông quan trọng có giá 10 triệu VND cho một tối (chiến sĩ nào muốn đứng đó thì phải nộp cấp trên như vậy). Sau khi đã nộp 10M thì tất nhiên phải “làm luật” cho đủ số xe để mà còn lấy lại vốn và có lãi. Thử hình dung có bao nhiêu điểm giao thông như vậy, và các chức quản lý ngành này sẽ có giá bao nhiêu. Một anh bạn khác kể, bán đồ cho ngành này là bị đòi hỏi kick back nhiều nhất. Dưới 30% là không thèm nói chuyện. Tất nhiên, người bán chẳng chịu thiệt, mà chỉ có giá trong hóa đơn sẽ cao vống lên thôi. Đảng thì còn, nhưng dân thì có bị móc ví suốt ngày ?!

Chuyện thiên nga lần này thế đủ rồi, lúc nào quá liều champagne sẽ kể tiếp sau :D

Print Friendly
 

74 comments to Buôn chuyện Việt Nam (tin thiên nga)

  • Luc MonsterID Icon Luc

    Nhân nhắc đến bác Doanh, tôi nghĩ chắc không ai bắt Bác cả trừ khi Bác muốn bị bắt. Trước đây khoảng 10 năm khi còn học bên Học Viện tư pháp, tôi có dịp ngồi uống nước với bác Doanh – được mời giảng chuyên đề về kinh tế vĩ mô. Hôm đó có thêm cả bác Nguyễn Sỹ Dũng. vì là chuyên đề nên thầy trò trao đổi thoải mái. Ngay từ khi đó Bác Doanh đã nói mấy cái Tập Đoàn nhà nước là rất đáng lo ( Rút kinh nghiệm từ các Tổng 90 -91 – “các quả đấm của nên kinh tế”. Bởi vì căn bản nó được trao quyền nhiều quá mà người thuyền trưởng hầu hết lại không có kiến thức về kinh tế Vĩ mô. rồi nó sẽ đấm cho nền kinh tế vỡ mặt cho mà xem. Không ngờ câu chuyện tưởng tầm phào mà nay hậu quả thì ai cũng biết. Thật sót!

  • admin MonsterID Icon admin

    Có bài này của Osin Huy Đức thú vị, cop tạm lại đây:

    Bẫy Việt Vị của Thủ Tướng
    by Osin HuyDuc on Friday, September 7, 2012 at 1:26am ·

    Osin Huy Đức

    Ủy ban Tài chính của Quốc hội cần yêu cầu Ngân hàng Nhà nước công bố danh sách các tổng công ty, tập đoàn nhà nước đã mở tài khoản và ồ ạt chuyển một lượng tiền lớn vào VietCapital Bank ngay sau khi con gái của Thủ tướng, bà Nguyễn Thanh Phượng, thôn tính ngân hàng này từ tên gốc của nó là Gia Định. Những con số ấy có thể là một ví dụ thú vị về “lợi ích nhóm” mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc tới trong đợt kiểm điểm theo Nghị quyết Trung ương Bốn. Nhưng, quan trọng hơn, Quốc hội cần biết công cụ chủ đạo của nền kinh tế đang được sử dụng như thế nào.

    Kinh Doanh Đa Ngành

    Ý tưởng thành lập tập đoàn không chỉ đến từ thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng, cần có đủ thông tin để phân biệt mô hình tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng với mô hình tập đoàn áp dụng từ những người tiền nhiệm.

    Năm 1994, khi những nỗ lực phát triển kinh tế tư nhân chững lại vì bị các nhà lý luận “cánh tay phải” của ông Đỗ Mười như Đào Duy Tùng, Nguyễn Hà Phan, Nguyễn Đức Bình, coi là chệch hướng. Sau Hội nghị giữa nhiệm kỳ, 1-1994, Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã ký hai quyết định thành lập tổng công ty 90, 91. Trong đó, quyết định 91 có nói đến “thí điểm thành lập tập đoàn kinh doanh”.

    Ý tưởng thành lập tập đoàn là từ ông Đỗ Mười với quan niệm nền kinh tế cần những quả đấm thép. Nhưng cả ông Kiệt và nhiều ủy viên bộ chính trị đều tán thành. Lúc ấy, hơn một nửa ủy viên bộ chính trị đã được đưa tới Hàn Quốc tham quan và gần như ai cũng choáng ngợp mô hình Cheabol của họ.

    Nhưng, từ 1994 cho đến 2005, chưa có tập đoàn nào được thành lập theo quyết định 91. Cuối nhiệm kỳ thứ II, Thủ tướng Phan Văn Khải cho lập 3 tập đoàn: Ngày 26-12-2005, tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam; Ngày 09-01-2006, Tập đoàn Bưu chính Viễn thông; Ngày 15-5-2006, Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam Vinashin.

    Thủ tướng Phan Văn Khải thừa nhận, ông là người quyết định cho Vinashin vay 700 triệu USD từ tiền bán trái phiếu chính phủ. Ông Khải cho rằng, Việt Nam, một nước có hơn 3000 km bờ biển không thể không phát triển ngành vận tải biển. Suy nghĩ về tiềm lực biển của ông Phan Văn Khải không sai nhưng đầu tư bằng tiền cho quốc doanh không phải là một cách làm tốt. Nhưng, sự sụp đổ của Vinashin bắt đầu từ khi tập đoàn này được phép kinh doanh đa ngành.

    Trước Đại hội Đảng lần thứ X, ông Nguyễn Tấn Dũng được giao làm Tổ trưởng biên tập báo cáo kinh tế của Ban chấp hành Trung ương trước Đại hội. Ông đòi ghi vào báo cáo chủ trương cho doanh nghiệp nhà nước được kinh doanh đa ngành. Các thành viên trong tổ phản đối vì điều này ngược với quan điểm phát triển doanh nghiệp nhà nước xác lập từ thời thủ tướng Võ Văn Kiệt.

    Thay vì tiếp thu, ông Nguyễn Tấn Dũng đã viết ra giấy, buộc các thành viên trong tổ phải ghi vào Báo cáo kinh tế nguyên văn: “Thúc đẩy việc hình thành một số tập đoàn kinh tế và tổng công ty nhà nước mạnh, hoạt động đa ngành, đa lĩnh vực, trong đó có một số ngành chính; có nhiều chủ sở hữu, trong đó sở hữu nhà nước giữ vai trò chi phối”.

    Nguyễn Tấn Dũng nhận chức thủ tướng ngày 27-6-2006. Ngày 29-8-2006, ông cho ngành dầu khí được nâng lên quy mô tập đoàn; Ngày 30-10-2006 ông cho thành lập thêm Tập đoàn Công nghiệp Cao su… Tốc độ thành lập tập đoàn có chững lại sau khi ông Võ Văn Kiệt khuyến cáo tính ít hiệu quả của mô hình này trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn số ra ngày 26-7-2007.

    Ông Võ Văn Kiệt mất gần 11 tháng sau đó và từ đó cho đến năm 2011, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đẩy con số tập đoàn từ 5 lên tới 13. Nhưng, không phải số lượng các tập đoàn mà số lượng ngành nghề mà các tập đoàn này được làm mới là nguyên nhân đẩy các doanh nghiệp nhà nước và nền kinh tế đến bên bờ vực. Rất nhiều tập đoàn có ngân hàng, công ty tài chính và chúng ta có thể nhìn thấy đất của Vinashin ở sâu trong đất liền và hầu như không có tỉnh nào không có một tòa PetroLand mọc lên dưới thời Đinh La Thăng.

    Đại Nhảy Vọt

    Không có một vị thủ tướng nào thừa kế một cơ ngơi có thể ngồi mát ăn bát vàng như Nguyễn Tấn Dũng: Tốc độ tăng trưởng cao, lạm phát thấp; lần đầu tiên Việt Nam có dự trữ ngoại tệ lên tới 23 tỷ đô la; đặc biệt, chính phủ Phan Văn Khải đã hoàn tất đàm phán để Việt Nam chỉ cần làm thủ tục kết nạp là trở thành thành viên WTO. Nhưng, ngôi nhà tưởng là vững chãi ấy đã bị đốt cháy chỉ hơn một năm rưỡi sau đó.

    Thoạt tiên, khu vực kinh tế nhà nước được Nguyễn Tấn Dũng sử dụng như một công cụ để thúc đẩy tăng trưởng. Ông Phan Văn Khải nói: “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng muốn tạo ra một thành tích nổi bật ngay trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình, muốn hoàn thành kế hoạch 5 năm chỉ trong 4 năm. Ngay trong năm 2007, ông đầu tư ồ ạt. Tiền đổ ra từ ngân sách, từ ngân hàng. Thậm chí, để có vốn lớn, dự trữ quốc gia, dự trữ ngoại tệ cũng được đưa ra. Bội chi ngân sách lớn, bất ổn vĩ mô bắt đầu”.

    Thời Thủ tướng Phan Văn Khải, mỗi khi tổng đầu tư lên tới trên 30% GDP là lập tức Thủ tướng được báo động. Trước năm 2006, năm có tổng đầu tư lớn nhất cũng chỉ đạt 36%. Trong khi, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ngay sau khi nhận chức đã đưa tổng mức đầu tư lên 42% và đạt tới 44% GDP trong năm 2007. Năm 2006, tăng trưởng tín dụng ở mức 21,4% nhưng con số này lên tới 38,7% trong năm 2007. Kết quả, lạm phát cả năm ở mức 12,6%. Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã gần như hốt hoảng. Những cú shock được áp dụng sau đó đã làm cho nền kinh tế trở nên vô phương cứu chữa.

    Đầu quý I-2008, khi con số lạm phát lên tới gần 3% mỗi tháng, thay vì chẩn bệnh để có phương thuốc đúng, Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã buộc các ngân hàng nâng mức dự trữ bắt buộc từ 10 lên 11%, các ngân hàng nháo nhào tìm kiếm thêm 20.000 tỷ khiến lãi suất qua đêm thị trường liên ngân hàng mấy ngày cuối tháng 1-2008 tăng vọt lên tới 27%, trong khi đầu tháng, con số này chỉ là 6,52%.

    Ngày 13-2-2008, Ngân hàng Nhà nước lại ra quyết định, buộc các ngân hàng thương mại phải mua một lượng tín phiếu trị giá 20.300 tỉ đồng. Áp lực tiền bạc của các ngân hàng lên tới hơn 40.000 tỉ đồng đã làm náo loạn các tổ chức tín dụng. Các ngân hàng cổ phần buộc lòng phải tăng lãi suất huy động. Sự chênh lệch về lãi suất đã khiến cho các tổng công ty nhà nước rút tiền, đang cho vay lãi suất thấp ở các ngân hàng quốc doanh, gửi sang ngân hàng cổ phần.

    Chỉ trong ngày 18-2-2008, các tổng công ty nhà nước đã rút ra hơn 4.000 tỉ đồng. Các ngân hàng quốc doanh, vốn vẫn dùng những nguồn tiền lãi suất thấp từ nhà nước đem cho các ngân hàng nhỏ vay lại. Nay thiếu tiền đột ngột, vội vàng ép các ngân hàng này, rút về. “Cơn khát” tiền mặt toàn hệ thống đã đẩy lãi suất thị trường liên ngân hàng trong những ngày này có khi lên tới trên 40%.

    Lãi suất huy động tăng, đã khiến cho các ngân hàng phải tăng lãi suất cho vay. Nhiều ngân hàng buộc khách hàng chấp nhận lãi suất cho vay 24 – 25%. Các biện pháp chống lạm phát của Chính phủ đã làm cho lạm phát ba tháng đầu năm 2008 lên tới 9,19%. Ngày 25-3-2008, ngân hàng Nhà nước lại khiến cho tình trạng khan hiếm tiền mặt thêm nghiêm trọng khi yêu cầu thu về 52.000 tỉ đồng của ngân sách đang được đem cho các ngân hàng quốc doanh vay với lãi suất 3%/năm.

    Từ mức trên 1000, ngày 6-3-2008, chỉ số VN-index xuống còn 611. Cho dù Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng cố dùng uy tín chính trị của mình để cứu vãn bằng cách tuyên bố rằng, “đầu tư vào chứng khoán bây giờ là thắng” vì VN-index đã xuống đến đáy. Nhưng, những ngày sau đó, VN-index liên tục lập đáy mới: Ngày 25-3-2008, 492 điểm; Ngày 5-12-2008, 299 điểm.

    Chính những “đại gia” gần gũi thủ tướng nhất lại “chết” đau thương nhất vì họ đã từng được vay tiền dễ dàng, có dự án dễ dàng, kể cả các dự án trong khu vực chuẩn bị sáp nhập về Hà Nội. Từ năm 2008, mỗi năm các đại gia này đã phải chịu lãi suất 24-25%/ năm chưa kể những khoản lót tay, trong khi giá trị các dự án chỉ có thể bán được phân nửa so với thời 2007. Thay vì tìm một lối thoát cho nền kinh tế, đặc biệt là khu vực tài chính ngân hàng, giai đoạn tái cấu trúc ngân hàng, tái cấu trúc nợ lại là một cơ hội kiếm tiền cho nhiều đại gia thân hữu mới.

    Tham nhũng chưa phải là vấn đề lớn nhất dưới thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Chính phủ Thủ tướng Phan Văn Khải đã từng rất nỗ lực để tạo ra một môi trường kinh doanh bình đẳng. Ban nghiên cứu của Thủ tướng Phan Văn Khải đã sát cánh nhiều năm với Tổ thi hành Luật Doanh nghiệp. Hơn 500 loại giấy phép đã bị Thủ tướng Phan Văn Khải bãi bỏ. Khi ông Khải rời nhiệm sở, Tổ công tác tiếp tục đề nghị bãi bỏ thêm hàng trăm giấy phép con. Nhưng, thay vì ra quyết định, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã giải tán Ban nghiên cứu và để cho các loại giấy phép lại mọc lên như nấm.

    Có lẽ một người được coi là bảo thủ như ông Đỗ Mười cũng không thể nào ngờ có ngày “hậu duệ” của mình lại ký lệnh tái độc quyền nhà nước đối với vàng. Nhà nước đã từng độc quyền vàng, những người sở hữu từ 2 chỉ trở lên từng bị coi là bất hợp pháp. Ngày 24-5-1989, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười ký Quyết định 139, cho phép tư nhân mở tiệm vàng với điều kiện chỉ cần ký quỹ 5 lượng. Chỉ sau hai tháng cả nước có tới 400 tiệm vàng. Quyết định của ông Đỗ Mười được đưa ra như là một giải pháp cộng hưởng để chống lạm phát.

    Trong suốt 23 năm tồn tại của Quyết định 139 nền kinh tế chưa bao giờ đổ tội lạm phát cho vàng. Vậy mà bất lực trước khủng hoảng kinh tế, ngày 25-5-2012, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký nghị định 24, giành lấy quyền sản xuất vàng miếng cho nhà nước và buộc doanh nghiệp kinh doanh vàng miếng phải có vốn trên 100 tỷ đồng.

    Lẽ ra ông Trương Đình Tuyển phải từ chức đứng đầu nhóm 13 người tư vấn sau khi một quyết định như thế ra đời. Bỏ qua các động cơ trục lợi, Nghị định 24 là vi hiến vì nó làm cho vàng miếng không phải SJC của người dân tự nhiên mất giá. Đặc biệt, nó đi ngược lại các cam kết WTO mà ông Tuyển đóng vai trò quyết định trong đàm phán.

    Bẫy Việt Vị

    Ngày 2-8-2011, trung tướng Nguyễn Đức Nhanh khẳng định trong một buổi họp báo: “Hà Nội không có chủ trương trấn áp người biểu tình”. Để rồi, ngày 18-11-2011, từ chỗ coi những người biểu tình chống Trung Quốc là yêu nước, Hà Nội ra thông báo vu cho người biểu tình là “gây rối Thủ đô”, là có “các thế lực chống đối trong và ngoài nước”.

    Dân chúng nào biết, tác giả bản thông báo này là thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Phái viên của thủ tướng đặc trách an ninh, tôn giáo. Buổi tối trước khi bản thông báo được đưa xuống Hà Nội, Tướng Hưởng đã đưa đến nhà để Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trực tiếp đọc duyệt. Cho dù không có quan chức nào ở Hà Nội chịu ký, bản thông báo và những “tác phẩm báo chí” bôi nhọ người biểu tình khác vẫn được phát trên các phương tiện truyền thông của Hà Nội. Từ đó, các vụ bắt bớ người biểu tình diễn ra khốc liệt liên tục vào các ngày chủ nhật.

    Mấy tháng sau, trong khi chính quyền Thủ đô bị kiện và phải mang một gương mặt xấu trong mắt dân chúng, ngày 25-11-2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị Quốc hội “sớm có luật biểu tình để nhân dân thực hiện quyền đã được ghi trong Hiến pháp”.

    Cũng thời gian đó, trong khi chính phủ đang đứng trước nguy cơ bị truy vấn bởi món nợ tới hạn không trả được của Vinashin và nguy cơ sụp đổ của các ngân hàng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã việt vị Quốc hội khi đăng đàn nói về biển đảo. Nguyễn Tấn Dũng đã khiến cho dân chúng tạm quên đi những vết thương kinh tế do ông gây ra khi trở thành chính trị gia đầu tiên của Hà Nội nói “Trung Quốc đã dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa từ năm 1974”. Ngay cả Bộ chính trị cũng bị bất ngờ. Ông Dũng đã bí mật soạn bài diễn văn này, diễn đi diễn lại nhiều lần trước khi xuất hiện ngày 25-11-2011 trong phiên họp toàn thể được truyền hình trực tiếp.

    Sau bài phát biểu ấy, nhằm chuẩn bị dư luận chống đỡ những đợt kiểm điểm trong nội bộ, thông tin bắt đầu được rỉ tai, “phe thân Tàu đang tìm cách chống ông Tấn Dũng”. Nhóm “13” hiện đã chuẩn bị theo đơn đặt hàng của ông Nguyễn Tấn Dũng một bài phát biểu về nhà nước pháp quyền.

    Sau khi các đại gia gần gũi ông như Nguyễn Đức Kiên, Dương Chí Dũng, bị bắt; Trầm Bê ở trong tầm ngắm…, những ai nghĩ rằng ông Dũng đang hoảng sợ rất có thể sẽ mắc bẫy việt vị. Ông Nguyễn Tấn Dũng rất có thể lại xuất hiện như một nhà cải cách.

  • bích phượng MonsterID Icon bích phượng

    “Ông Nguyễn Tấn Dũng rất có thể lại xuất hiện như một nhà cải cách” (Huy Đức)

    Hồi này báo chí trong nước liên tục đưa bài về chủ đề “đồng tính”, “chuyển giới”. Rất có thể lịch sử VN sau này sẽ ca ngợi Nguyễn Tấn Dũng là thủ tướng đầu tiên công nhận quyền lợi của giới tính thứ 3 :-)

  • Dag MonsterID Icon Dag

    Ông Osin Huy Đức nếu ở Việt Nam chắc cũng sắp bị bắt! Nhân vào blok của ông này có đọc bài về nhà báo Hoàng Khương bị bắt (hình như bị kết án tù 4 năm)vì viết bài tố cáo CA tham nhũng. Tờ Tuổi Trẻ, nơi Hoàng Khương từng công tác, đã không làm bất cứ việc gì để giúp đỡ (chứ chưa nói đến bảo vệ). Liền ngứa tay bình luận mấy câu. Nhưng thấy hiện là còn chờ xét duyệt, vậy chép lại đây:
    “Thời xưa người ta đã viết:
    ‘Được thời thân thích chen chân đến
    Thất thế hương lư ngoảnh mặt đi”.
    Thời nay còn tệ hơn nhiều. Xã hội chia làm ba loại người: người ngu, người đểu và người hèn. Tờ Tuổi Trẻ đâu có xứng đáng là tờ báo. Ban biên tập tờ Tuổi Trẻ đâu có xứng đáng với danh hiệ các nhà báo”.

  • Luc MonsterID Icon Luc

    Bác Dag này chắc xa quê lâu ngày, nên thiếu thực tế VN. Sao bác biết Ban biên tập tuổi trẻ không làm gì? thực tế Báo tuổi trẻ cũng muốn tham gia để bảo vệ Hoàng Khương, nhưng người ta không cho. Mặt khác, về mặt kỹ thuật thuần túy, Hoàng khương đã phạm tội rồi ( đừng nói vì tác nghiệp mà buộc phải làm thế nhé). Vụ án này không có gì phải ầm ỹ cả, cũng chẳng có gì phải gượng ép cả.

  • Dag MonsterID Icon Dag

    “Bác Dag này chắc xa quê lâu ngày, nên thiếu thực tế VN”.-Luc
    - Cố nhiên là như vậy.

    “Sao bác biết Ban biên tập tuổi trẻ không làm gì? thực tế Báo tuổi trẻ cũng muốn tham gia để bảo vệ Hoàng Khương, nhưng người ta không cho”. -Luc
    - Người ta là ai? Không cho là không cho thế nào? Bác Luc có thể nói rõ báo Tuổi Trẻ đã làm gì để giúp Hoàng Khương? Và cuối cùng bác Luc thử xác minh xem ông Huy Đức viết có đúng không:
    “Tôi nghĩ, điều mà gia đình anh cần không chỉ là việc được Tuổi Trẻ thuê giùm luật sư mà còn đứng bên cạnh anh như một cơ quan ngôn luận. Cái câu mà Hoàng Khương viết trong tường trình – ‘Tôi cam đoan những biện pháp nghiệp vụ và tình huống cấp bách buộc phải xử lý nêu trên chỉ nhằm mục đích hoạt động nghiệp vụ báo chí, thu thập thông tin, chứng cứ chứ không hề có động cơ vụ lợi nào khác’ – cho đến nay vẫn không thấy xuất hiện trên Tuổi Trẻ”.

    “Mặt khác, về mặt kỹ thuật thuần túy, Hoàng khương đã phạm tội rồi (đừng nói vì tác nghiệp mà buộc phải làm thế nhé)”.-Luc
    - Theo ông Huy Đức, bản tự tường trình của Hoàng Khương đáng tin cậy hơn những thông tin trên báo chí và sự buộc tội của các cơ quan tố tụng. Bác Luc thừa thực tế VN, có bác bỏ được ý kiến ấy không? Riêng tôi không hề đề cập tới việc Hoàng Khương có phạm luật hay không (việc đó tôi không rõ). Tôi chỉ nói đến quan hệ giữa người và người. Nhưng bác Lập đã khảng định Hoàng Khương Phạm tôi thì dựa trên những nguồn tin nào?

    “Vụ án này không có gì phải ầm ỹ cả, cũng chẳng có gì phải gượng ép cả”.
    - Cứ giả sử như Hòang Khương phạm tội thật. Bác Luc thử trả lời hộ mấy câu hỏi sau đây:
    1)Đưa 15 triệu đồng đút lót để lấy ra cái mô tô thì có đáng tội tù 4 năm không? 2)Theo tỷ lệ ấy, những kẻ tham nhũng hàng nghìn tỷ đồng sẽ phải tù bao nhiêu năm?
    2)Việc làm của Hoàng Khương có đúng là vạch bộ mặt thật của những người đáng ra phải bảo vệ thì lại đục khoét, thậm chí hà hiếp nhân dân?
    3)Giả sử Hoàng Khương không tố cáo những người thừ hành công vụ thì liệu có bị người ta xử phạt đến mức độ ấy không?
    4)Xử nặng Hoàng Khương mang lại lợi ích gì cho xã hội, nếu không phải để cho những người muốn vạch mặt những cái đểu cáng phải khiếp sợ?
    5)Nếu vụ án này không có gì phải ầm ỹ cả thì vụ nào mới đáng ầm ỹ?

  • Luc MonsterID Icon Luc

    Cảm ơn Bác Dag! Xin trả lời một số vấn đề mà Bác quan tâm dựa trên sự hiểu biết hạn hẹp của mình. Nếu có sự hiểu chưa đúng, mong bác chỉ bảo thêm:
    1. Người ta là ai? – Chính là Hội đồng xét xử.( Khi anh Hoài đề nghị để Ban biên tập tham gia với tư cách người có quyền lợi liên quan, HĐXD đã hội ý và bác đề nghị của anh Hoài.( Cái này sẽ bất lợi cho anh Khương).Cũng thông tin thêm để bác Dag biết Ban biên tập tuổi trẻ chọn LS Hoài là cũng cân nhắc rồi, vì anh Hoài hoạt động nghề nghiệp thuần túy, có nhiều kinh nghiệm trong các vụ án ” nhạy cảm” – ví dụ :Epco minh phụng.
    2. Về câu của Huy Đức:”..Tôi cam đoan…nghiệp vụ..không có động cơ vụ lợi nào khác”.- a Khương không báo với Ban biên tập về việc sẽ đưa tiền cho Công An để làm bằng chứng trong bài báo.- Cái tình tiết này chính là cái danh giới mà a Khương phải chấp nhận. Tiếp tục đưa tiền hay tìm các khác để chứng minh. ( Xin lưu ý Bác trong tội này phải là LỖI CỐ Ý TRỰC TIẾP, nếu cố ý nhưng gián tiếp thì chưa chắc đã có phiên tòa.
    3. Về lượng hình phạt tôi cũng đồng ý với nhiều người là hơi nặng tay ( Vì a Khương có ít nhất hai tình tiết giảm nhẹ, mà theo hướng dẫn của Hội đồng thẩm phán Tòa tối cao thì có thể xử dưới khung – Khung 1 của tội Đưa hối lộ là từ 1 đến 6 năm. HĐXX tuyên 4 năm là hơi nặng. Chắc Phúc thẩm sẽ giảm án.
    4. Tôi nghĩ không nên ầm ỹ vụ Hoàng Khương là so với vụ của anh Kiên sắp tới. Tôi tin chắc vụ anh Kiên sẽ có rất nhiều cái để nói.Ai được phân công xét xử vụ này chắc sẽ chịu rất nhiều áp lực. Bác chờ nhé.
    Các vấn đề khác hoàn toàn đồng ý với Bác, nhân tiện chúc mừng vì Bác không ở VN.
    ps. Xin lỗi Giáo sư Dũng!

  • Dag MonsterID Icon Dag

    Cám ơn bác Luc đã trả lời. Bác chúc mừng vì tôi không ở Việt Nam, nhưng tôi thì lại hay ngâm nga câu này:
    “Sinh ra làm kiếp bèo tây
    Ruộng không được ở phải đầy ra sông”.

  • bích phượng MonsterID Icon bích phượng

    Bác Luc có vẻ am hiểu tình hình VN quá nhỉ, bác có tin thiên nga gì chịu khó gửi lên đây cho chúng tôi biết với nhé :-)

    Vụ anh Kiên, cứ tưởng thế là xong rồi. Hóa ra vẫn tiếp à bác. Hy vọng phim hay về cuối :-)

  • Luc MonsterID Icon Luc

    Dear chị Phượng, Cũng không có tin gì cả Chị àh. Tuy nhiên cũng tặng chị một câu hỏi nhé: Ông ĐTT mang 600T đi đâu?

Leave a Reply

  

  

  

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Spam Protection by WP-SpamFree