Từ độc tài đến dân chủ: khung cốt cấu trúc cho sự giải phóng (Gene Sharp)

 

(Last updated: 16/May/2012)

Giới thiệu sách của Gene Sharp (The Albert Einstein Institution):

From Dictatorship to Democracy: A conceptual framework for liberation

(Phiên bản năm 2010. Ai quan tâm có thể tải sách xuống từ link phía trên)

Đây là một quyển sách nhỏ chỉ dầy có 100 trang, nhưng đã trở thành “giáo trình đấu tranh dân chủ” giúp nhân dân ở nhiều nơi trên thế giới, từ Miến Điện đến Serbia đến Ai Cập, lật đổ các chế độ độc tài. Nó được viết theo yêu cầu của những người đấu tranh cho tự do ở Miến Điện, và lần đầu tiên xuất hiện dưới dạng một chuỗi bài báo đăng nhiều kỳ trong tạp chí Khit Pyaing (“Thời Đại Mới”) ở Thái Lan bằng tiếng Anh và tiếng Miến Điện, trước khi được in thành sách.Cho đến nay, nó đã được dịch ra hơn 30 thứ tiếng trên thế giới. Ở Miến Điện trước đây, chỉ cần giữ quyển sách nhỏ này là có thể bị kết án tù đến 7 năm. Quyển sách này cũng khiến tác giả của nó trở thành “kẻ thù số 1″ của các chế độ có tính chất độc tài. Ở Nga, những cửa hàng bán sách này bị đốt cháy. Iran làm chương trình truyền hình tố cáo Sharp là tay sai của CIA với âm mưu lật đổ chế độ ở Iran, còn Chavez ở Venezuela nói rằng Sharp là mối đe dọa với an ninh quốc gia của nước này.

Gõ cụm từ “from dictatorship to democracy” sẽ ra rất nhiều bài viết về quyển sách này và về tác giả của nó. Ví dụ, Mạng nghiên cứu về an ninh và quan hệ quốc tế, Đại học Bách khoa Zurich (ETH Zurich) có bài bình luận sau về ảnh hưởng của quyển sách cũng như tác dụng của internet trong việc phổ biến nó: http://www.isn.ethz.ch/isn/Digital-Library/Special-Feature/Detail?lng=en&id=137747&contextid774=137747&contextid775=137746&tabid=137746 . BBC tiếng Việt cũng có một bài giới thiệu sau vào đầu năm 2011: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/02/110221_gene_sharp.shtml

Quyển sách này là kết quả của một sự đúc kết 40 năm nghiên cứu phân tích sâu sắc về bản chất của các chế độ phi tự do và các phương pháp đối kháng lại với các chế độ đó. Nó đưa ra những lý luận về việc nên chọn con đường giải phóng khỏi độc tài như thế nào, đồng thời đưa ra một loạt các phương pháp cụ thể cần thực hiện, và những điều cần tránh.

Quyển sách gồm 10 chương và 3 phụ lục. Dưới đây là tóm tắt nội dung các phần của quyển sách.

Chương 1: Đối đầu với độc tài một cách thực tế

Theo thống kê ghi trong sách, nếu như năm 1983 trên thế giới có 64 nước (hay vùng lãnh thổ) trên thế giới phải sống dưới các loại chế độ phi tự do (not free), thì đến năm 2009 con số này đã giảm xuống còn 42, tức là 1/3 số nước độc tài đã được dân chủ hóa. Nếu tính về mặt dân số, thì 1/3 số dân thế giới vẫn đang sống trong các chế độ phi tự do. (Trung Quốc được tính nằm trong số này).

Quyển sách chỉ ra những  hiểm họa trong việc dùng bạo động hay dựa vào ngoại quốc để chống độc tài:

1) Nếu chọn con đường bạo động chống lại độc tài, thì tức là rơi vào một đấu tranh mà ở đó thể của những kẻ đàn áp mạnh hơn nhiều, và bởi vậy đấu tranh kiểu đó khó thành công. [Sách này viết trước khi xảy ra "cách mạng hoa nhài". Tuy nhiên sự lật đổ Kaddafi ở Lybia chẳng hạn một phần lớn là do có sự can thiệp của các nước khác, nếu không thì quân nổi dậy đã bị đè bẹp.]

2) Dù dùng bạo lực thành công, thì bản thân việc sử dụng bạo lực sẽ để lại các hậu quả rất xấu về mặt cấu trúc, cản trở việc xây dựng một chế độ thật sự dân chủ sau khi đuổi đi độc tài. [Những người ham dùng bạo lực cách mạng cũng lại sẽ có xu hướng độc tài, kết quả sẽ là thay độc tài này bằng độc tài khác]

3) Việc dựa nhiều vào các thế lực ngoại quốc cũng sẽ đem đến các kết quả xấu, với những lý do như: ngoại quốc có thể giúp chống lại độc tài hiện tại nhưng là để nhằm nắm  kiểm soát đất nước, hoặc là ngoại quốc lại ủng hộ chế độ độc tài vì quyền lợi kinh tế.

[Có nước bị rơi vào hứng hậu quả của cả điểm 2 lẫn điểm 3 phía trên sau cách mạng!]

Con đường bất bạo lực và chủ yếu dựa trên nội lực là con đường khó khăn, nhưng đem lại kết quả tốt hơn về lâu dài. Để lật đổ một chế độ độc tài một cách hiệu quá và với giá phải trả thấp nhất, có 4 điều cần thực hiện trước mắt:

* Củng cố sức mạnh về tinh thần, về sự quyết tâm, về sự tưởng vào khả năng, về các kỹ năng chống chọi, của những người bị đàn áp.

* Làm lớn mạnh lên các tổ chức xã hội độc lập, các tổ chức đại diện cho những người bị đàn áp

* Tạo ra được một lực lượng chống đối bên trong mạnh mẽ

* Xây dựng một kế hoạch chiến lược lớn cho sự giải phóng khỏi độc tài, và thực hiện nó một cách tài tình

Chương 2: Sự nguy hiểm của thỏa hiệp

Trong xã hội có rất nhiều các thỏa hiệp cần thiết. Ví dụ như công nhân thỏa hiệp với chủ công ty về lương, và đình công là một cách để nhằm đạt thỏa hiệp đó khi công nhân thấy bị bóc lột.

Tuy nhiên, các kết quả của việc thỏa hiệp với các chế độ độc tài rất hạn chế, và nhiều khi thỏa hiệp đồng nghĩa với đầu hàng, không thay đổi chế độ mà chỉ làm cho độc tài củng cố thêm quyền lực. Việc đàm phán thỏa hiệp còn có thể làm cho chế độ độc tài tăng thêm danh chính công thuận (legitimacy). Rất khó có hy vọng độc tài tự rời bỏ quyền lực, vì nếu nó có tư tưởng như vậy thì nó đã không thành độc tài ngay từ đầu.   Nếu như những người đấu tranh vì tự do đồng ý ngừng tranh đấu để đổi lại không bị đàn áp nữa, thì sẽ không thoát khỏi thất vọng. Bởi vì khi các lực lượng chống đối bị dẹp đi, bị yếu đi, thì độc tài càng trở nên tàn bạo và mạnh tay dẹp những phần tử chống đối mới. Độc tài như Hitler cũng luôn mồm nói đến hòa bình, nhưng đó là thứ hòa bình trong nô lệ.

Nói theo Krishnalal Shridharani trong sách “War Without Violence: A Study of Gandhi’s Method and Its Accomplishments (1939)” thì “độc tài có sức mạnh đàn áp chúng ta chẳng qua bởi vì chúng ta thiếu sức kháng cự”. Kháng cự (resistance), chứ không phải thỏa hiệp (negotiations), mới là động lực chính để xóa bỏ độc tài. Khi sức tranh đấu của dân lớn lên thì chế độ độc tài ắt sẽ sụp đổ. Một chế độ độc tài quân phiệt tàn ác như ở El Salvador mà bị lật đổ vào năm 1944 trong vòng có 2 tuần. Một ví dụ gần đây hơn, độc tài Marcos ở Philippines sụp đổ vào năm 1986 chỉ trong mấy tháng. Mỹ trước đó là đồng minh của Marcos, nhưng khi thấy lực lượng phản đối bên trong nước Philippnes mạnh mẽ thì cũng bỏ rơi Marcos.

Chương 3: Sức mạnh đến từ đâu ?

Để xóa bỏ được chế độ độc tài, cần có sức mạnh. Nhưng sức mạnh đến từ đâu ? Làm sao mà các lực lượng vì tự do dân chủ có thể tụ hợp được đủ sức mạnh để chống lại với xe tăng đại bác của độc tài ? Câu trả lời đến từ việc hiểu được bản chất của sức mạnh chính trị.

Một câu chuyện ngụ ngôn Trung Quốc về “ju gong” (chủ của khỉ, bắt khỉ hầu hạ mình, và đánh đập con nào không hầu, về sau khỉ nghĩ ra cùng nhau bỏ đi hết để ju gong chết đói) được dùng để làm ví dụ mô tả các chế độ cai trị bằng các thủ đoạn bẩn thỉu dựa trên phương pháp ngu dân. Khi nhân dân thức tỉnh thì các thủ đoạn đó sẽ mất tác dụng.

Các nguồn cần thiết cho quyền lực chính trị:

* Uy quyền (authority): niềm tin của dân là chính quyền là danh chính công thuận và tin vào nghĩa vụ phải phục tùng chính quyền đó.

* Nhân lực (human resources): số lượng các cá nhân và tổ chức phục tùng, hợp tác, giúp đỡ giới cầm quyền

* Kỹ năng và hiểu biết (skills and knowledge): nghiệp vụ của giới cầm quyền để điều khiển bộ máy

* Những yếu tố vô hình (intangible factors): như là các yếu tố về tư tưởng, tâm lý khiến người ta phục tùng chế độ

* Nguồn vật chất (material resources): các nguồn tài nguyên và  kinh tế tài chính do giới cầm quyền kiểm soát

* Các biện pháp trừng phạt (sactions): dùng để đe dọa, đàn áp những người chống đối, nhằm cưỡng ép mọi người phải phục tùng

Khi mà nhân dân càng cúi đầu phục tùng độc tài, thì độc tài càng mạnh. Nếu nhân dân không chịu tuân theo độc tài, thì sẽ cắt được những nguồn quyền lực lớn mà độc tài dựa vào đó để mà tồn tại. Từ thế kỷ 19, nhà nghiên cứu luật John Austin đã chỉ ra rằng, khi mà nhân dân đã quyết tâm lật đổ một chế độ độc tài dù bì đàn áp, thì độc tài không còn đủ sức mạnh để trụ lại được kể cả khi được  thế lực ngoại quốc yểm trợ. Ngay Machiavelli đã từng nói: “kẻ nào bị cả nhân dân chống lại thì kẻ đó khó mà thọ, và nếu kẻ đó càng tàn bạo thì chế độ của hắn sẽ lại càng yếu”.

Chương 4: Những điểm yếu của độc tài

Cần khai thác các điểm yếu của độc tài trong cuộc đấu tranh cho dân chủ.

Các chế độ độc tài thường tỏ ra “bất khả kháng”, vì chúng nắm trong tay mọi quyền lực kinh tế, chính trị, quân sự, cưỡng chế cả nước đi theo chúng, và vung tiền mua chuộc đám quân theo đuôi chúng. Cùng lúc đó, thì các lực lượng dân chủ đối lập lại rất yếu, làm việc không hiệu quả, không có sức mạnh gì cả. Trong hoàn cảnh thực tiễn đó, khó có thể hình dung một sự đối lập hiệu quả.

Tuy nhiên, đó không phải là toàn bộ câu chuyện.

Các chế độ độc tài, dù đang mạnh đến đâu, cũng có những điểm yếu, tương tự như là gót chân Achille trong thần thoại Hy Lạp. Có thể chỉ ra một số điểm yếu sau:

1. Sự hợp tác cần thiết của nhân dân và các tổ chức để chạy guồng máy độc tài có thể bị hạn chế lại hay bị mất đi

2. Các chính sách của độc tài trước đây tự nó làm hạn chế khả năng thực hiện các chính sách mâu thuẫn hiện tại.

3. Sức ỳ lớn, không có khả năng thích nghi với các thay đổi trong các điều kiện mới.

4. Các nguồn lực về người và của đã phân cho các công việc đang có khó chuyển sang cho các nhu cầu mới.

5. Quan chức và nhân viên cấp dưới có thói quen báo cáo láo do sợ mất lòng cấp trên, khiến cho độc tài không có được thông tin đúng để dựa vào đó mà quyết định.

6. Hệ tư tưởng, cùng với các hình tượng thần thánh mà chế độ độc tài vịn vào đó để cai trị dần dần bị cùn đi, trở nên mất thiêng.

7. Nếu như bám vào một hệ tư tưởng nào đó một cách mù quáng, thì chế độ có thể ngày càng xa vời thực tế.

8. Cấu trúc quản lý kém, quan liêu dẫn đến bộ máy chính quyền độc tài không hiệu quả.

9. Sự tranh giành quyền lực nội bộ trong bộ máy độc tài có thể làm rối loạn bộ máy

10. Trí thức và sinh viên ngày càng bất bình với sự đàn áp, kìm kẹp, rửa não.

11. Quần chúng nhân dân (nếu lúc trước ủng hộ chế độ thì nay) trở nên thờ ơ, nghi ngờ, và thậm chí căm ghét chế độ.

12. Các mâu thuẫn giữa các vùng, các giai cấp, các văn hóa khác nhau v.v. có thể trở nên nghiêm trọng.

13. Hệ thống cấp bậc quyền lực (power hierarchy) của chế độ độc tài có thể có những lúc bất ổn định hay thậm chí rất bất ổn định, với sự thay thế các nhân vật ở các vị trí.

14. Các lực lượng quân sự hay công an có thể hoạt động theo hướng nhằm đạt các quyền lợi riêng, mà không nhất thiết tuân theo quyền lợi của chóp bu độc tài, thậm chí có thể tạo các cuộc đảo chính.

15. Nếu độc tài mới hình thành, thì nó cần thời gian để bám rễ.

16. Vì quyền lực chỉ tập trung vào một số rất ít người, mà có rất nhiều điều cần quyết định, nên dễ dẫn đến quyết định và hành động sai lầm.

17. Nếu như độc tài muốn “địa phương hóa” việc kiểm soát quyền lực để tránh các vấn đề phía trên, thì việc nắm quyền của nó lại bị lỏng lẻo đi.

Ghi chú: Theo người đọc này hiểu, thì 17 điểm yếu phía trên là 17 điểm yếu chung chung mà các chế độ độc tài có thể có, và thường có ít nhất một số điểm yếu trong các điểm trên, nhưng không phải nhất thiết có toàn bộ các điểm yếu đó.

Chương 5. Tạo nên sức mạnh

Chương này nói đến một lựa chọn đấu tranh hiệu quả để chống lại độc tài, và đánh vào điểm yếu của độc tài. Đó là sự bất khuất phục về chính trị (political defiance). [Đây cũng là con đường mà Gandhi đã chọn để giải phóng Ấn Độ khỏi thực dân Anh]

Các đặc điểm của phương thức bất khuất chính trị:

* Nó không để cho độc tài chọn lựa kiểu đối đầu có lợi cho độc tài

* Độc tài khó chống lại hình thức đấu tranh này

* Hình thức này đánh vào chỗ yếu của độc tài, đánh vào nguồn cung cấp sức lực cho độc tài

* Hoạt động có thể lan tỏa ở mọi nơi mọi chỗ, với cùng chung một mục đích

* Nó sẽ khiến cho độc tài phạm các sai lầm trong việc đánh giá và đối phó

* Nó có thể huy động được toàn bộ nhân dân, cũng như các tổ chức khác nhau

* Nó tạo nền tảng cho chế độ dân chủ về sau

Đấu tranh bất bạo lực là hình thức đấu tranh phức tạp và đa dạng hơn là dùng bạo lực, và cũng tránh được nhiều hệ quả xấu của bạo lực. Đấu tranh bất bạo lực có thể xảy ra cùng lúc trên nhiều mặt trận khác nhau: tâm lý, xã hội, kinh tế, chính trị, v.v., dưới các tên gọi như: biểu tình, bãi công, tẩy chay, không hợp tác, v.v. Một sai lầm của nhiều phong trào đấu tranh bất bạo động là chỉ dựa trên 1-2 phương pháp, ví dụ như là bãi công và biểu tình. Để có hiệu quả, cần biểt sử dụng toàn bộ các phương pháp, và có chiến lược tập trung hay phân tán sự phản kháng tùy tình hình. Phần phụ lục sách này có đưa ra danh sách 198 phương pháp đấu tranh bất bạo động khác nhau, chia làm một số nhóm chính:

* Các phương pháp thuộc loại biểu tình, diễu hành, tụ tập đám đông, v.v. (54 phương pháp)

* Các phương pháp bất hợp tác, trong đó có: bất hợp tác về xã hội (16 phương pháp), về kinh tế kể cả tẩy chay (26 phương pháp) và bãi công (23 phương pháp), và bất hợp tác chính trị (38 phương pháp)

* Các phương pháp can thiệp không bạo lực (41 phương pháp)

Trong một số trường hợp, khó tránh khỏi xảy ra xung đột có bạo lực với độc tài, tuy nhiên lịch sử cho thấy đấu tranh bất bạo lực để lại ít tổn thất hơn nhiều so với nhưng con đường đấu tranh bạo lực, mà lại tạo tiền đề tốt hơn cho một nền dân chủ thực sự.

Hoàn cảnh có thể đòi hỏi sự bí mật nhất định trong các hoạt động đấu tranh vì dân chủ. Tuy nhiên, cần có sự minh bạch tối đa có thể, làm nền tảng cho một xã hội minh bạch về sau, ngăn chặn những xu hướng mờ ám.

4 cơ chế của sự thay đổi. Đó là: conversion (thay đổi tư tưởng của những người chưa đi theo phòng trào), accomodation (đạt thỏa hiệp từng bước có lợi), nonviolent coercion (gây sức ép một cách bất bạo lực, ví dụ như làm cho quân đội không nghe lời cấp trên nữa khi cấp trên bảo bắn vào dân), và disintegration (làm ta rã từng mảng bộ máy độc tài).

Chương 6. Sự cần thiết của hoạch định chiến lược.

Những sự nổi dạy đấu tranh chống độc tài có thể nảy sinh một cách tự phát, không có chuẩn bị trước. Ví dụ như dân chúng một vùng nào đó khi bị ức hiếp quá thì nổi lên phản kháng, và không hề xác định được là cuộc phản kháng đó sẽ đi về đâu, kết cục ra sao. Hay là một nhóm nhỏ những người anh dũng nào đó bộc phát đứng lên đấu tranh và cũng gặp được sự ủng hộ của một đám đông. Tuy nhiên, các đấu tranh có tính bộc phát như vậy dễ bị thất bại vì có nhiều điểm yếu, và có thể chịu sự đàn áp dã man của độc tài, mà không đạt mục đích. Việc có một chiến lược được hoạch định một cách cẩn thận và thực tế là một yếu tố có tính quyết định cho sự thành công.

Việc hoạch định chiến lược có thể chia làm 4 mức:

- Chiến lược tổng thể lâu dài (grand strategy)

- Chiến lược (cho từng mục đích cụ thể)

- Chiến thuật (tactics: sử dụng lực lượng ra sao trong các tình huống, chiến dịch phản kháng cụ thể)

- Phương pháp (methods: từng phương pháp cụ thể để dùng)

Chương 7. Hoạch định chiến lược

Chương 8. Áp dụng bất khuất chính trị

Chương 9. Làm tan rã  bộ máy độc tài

Chương 10. Nền tảng cho một chế độ dân chủ bền vững

Phụ lục 1: Các phương pháp đấu tranh bất bạo lực.

Phục lục 2 và phục lục 3: một số chú thích về sách và lời cảm ơn.

(Sẽ bổ sung chi tiết lúc nào có thời gian. Ai quan tâm nên đọc trực tiếp bản tiếng Anh)

Print Friendly
 

15 comments to Từ độc tài đến dân chủ: khung cốt cấu trúc cho sự giải phóng (Gene Sharp)

  • hong van MonsterID Icon hong van

    @admin: chi noi cac bac tien boi CM la nhung vi co ten trong Ban Thường vụ Trung ương 1930-1951
    http://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%99_Ch%C3%ADnh_tr%E1%BB%8B_Ban_Ch%E1%BA%A5p_h%C3%A0nh_Trung_%C6%B0%C6%A1ng_%C4%90%E1%BA%A3ng_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n_Vi%E1%BB%87t_Nam#Ban_Th.C6.B0.E1.BB.9Dng_v.E1.BB.A5_Trung_.C6.B0.C6.A1ng_1930-1951
    Ban Thường vụ Trung ương đầu tiên xuất hiện từ sau Hội nghị thành lập đảng thành lập Ban Chấp hành Trung ương lâm thời có Trịnh Đình Cửu (phụ trách Ban chấp hành trung ương lâm thời), Nguyễn Văn Hới,…

    Ban Thường vụ Trung ương chính thức sau Hội nghị lần thứ 1 (tháng 10 năm 1930) gồm Trần Phú, Ngô Đức Trì, Nguyễn Trọng Nhã.

    Ban Thường vụ Trung ương do Đại hội I (1935) bầu ra có 5 người: Lê Hồng Phong, Đình Thanh,… Tại các Hội nghị Trung ương năm 1936, 1937, 1938, 1939 và 1940 điều chỉnh, bổ sung nhân sự Ban Thường vụ Trung ương.

    Ban Thường vụ Trung ương được bầu ra tại Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương lần thứ 8, khóa I (họp từ ngày 10 đến ngày 19 tháng 5 năm 1941), gồm Trường Chinh, Hoàng Văn Thụ và Hoàng Quốc Việt, đứng đầu là Tổng Bí thư Trường Chinh.

    Sau Cách mạng Tháng Tám 1945, Ban Thường vụ Trung ương gồm Hồ Chí Minh, Trường Chinh,Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, sau bổ sung thêm Nguyễn Lương Bằng.

    Day la tieu su ong Truong Chinh, duoc coi la cay ly luan cao nhat cua Dang Lao dong VN
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Chinh
    …Chịu ảnh hưởng tinh thần yêu nước của thân phụ, từ năm 1925, khi còn là còn học ở bậc Thành Chung, ông đã tham gia phong trào đấu tranh đòi ân xá cho Phan Bội Châu, lãnh đạo cuộc bãi khóa ở Nam Định để truy điệu Phan Chu Trinh. Năm 1926, ông bị trường đuổi học

  • admin MonsterID Icon admin

    An interview with Gene Sharp

    http://www.utne.com/Politics/Gene-Sharp-Interview-Power-of-Nonviolence.aspx

    Lessons from the Godfather: Interview with Gene Sharp

    Gene Sharp on the power of nonviolent struggle, and how not to screw it up

    interview by Jeff Severns Guntzel
    July-August 2010

    When political scientist Gene Sharp published his three-volume study The Politics of Nonviolent Action in 1973, his dream was to seed global grassroots nonviolent movements.

    How wildly he has succeeded. Over the past four decades, revolutionaries from Belgrade to Tehran have cited Sharp’s work as a key tool in their struggles. His writings on nonviolent strategy have been translated into 40 languages. All are freely accessible on the website of the Albert Einstein Institution, a nonprofit Sharp founded in 1983 “to advance the worldwide study and strategic use of nonviolent action.”

    In 2009 the government of Iran pointed with fury to Sharp’s seminal list “198 Methods of Nonviolent Action,” calling it the blueprint for the popular uprisings there. The Farsi translation of a more recent treatise, “From Dictatorship to Democracy,” which includes the list, was downloaded more than 3,000 times as the protests raged. The Christian Science Monitor recently called Sharp “the godfather of non­violent resistance.”

    Now 82 years old, Sharp carries on his lifetime project. Of late he has finished the manuscript of a “dictionary of civilian struggle,” which he labored over for years, meticulously defining more than 800 terms. Utne Reader spoke with Sharp about lessons activists can glean from centuries of nonviolent struggle around the world.

    Explain your enduring obsession with nonviolence. You’ve been wrestling with it for decades.

    It has been a long time—because I recognize its fundamental power and what a difference it has made in various parts of the world.

    Imagine if Poland, East Germany, Czechoslovakia, and the Baltic countries had risen up using violence. They would have been slaughtered by the Soviet power. Eastern Europeans could still be under Russian control, but they aren’t because people chose a different way to struggle.

    And this technique can be refined—it can always be made more effective.

    I sometimes get the sense that people are worried that they would have to give up something to engage in nonviolent struggle.

    Sure, and this is partly the fault of the pacifists. They say you have to be willing to die. Most nonviolent struggles don’t involve marching down the street toward machine guns.

    I was actually thinking of the idea that nonviolence is “for the weak.”

    Oh, that’s all over the place. That’s why I don’t like the word non­violence—it’s sloppy, confusing, and can mean all kinds of things. To many people it means being weak and passive—and that’s the opposite of what it really is. Nonviolent struggle opens the door to greater control over your society and makes democracy durable.

    We need to develop a different terminology. Maybe we shouldn’t get rid of the word nonviolence as an adjective, but you can talk about “nonviolent struggle” or “non­violent action.”

    When you look at contemporary domestic movements, both on the left and on the right, what do you see?

    People don’t have a good idea of what kind of social change they want. They assume that you get major social change simply by voting every four years.

    When I lived in Brooklyn many years ago the people in my neighborhood would always find something to complain about and then end with the same phrase: “What are you going to do?” That’s a tragic situation.

    Is there a single mistake you see over and over again?

    Yes. The failure to properly analyze political power; nobody understands political power. All power has its sources. And if you can identify the sources you can cut them off.

    It’s a fundamental distinction that leads to a totally different approach to waging political struggle.

    What do these sources of power look like?

    There is moral authority: Do the people giving the orders have the right to give them? There is economic power. There is control of the masses. Hitler didn’t have three brains, you know; he got other people convinced that what he was doing was important and that they should help.

    Rather than protest the actions of those with political power, you can cut off the sources of their power—and this is rarely understood.

    This seems like an approach that demands strategy.

    Well, it should, but not everybody who uses nonviolent action knows a thing about strategy. People often think that if they can just show the world how terrible an opponent is, they’ll be able to get rid of the opponent. That’s nonsense.

    And the opposite of identifying the sources of power.

    That’s a totally different trip. There’s also a big issue [in nonviolent movements] of how people define success and failure. I remember cases where people didn’t succeed at all in achieving their objectives but say they felt better afterward. That’s not success. It’s important to feel that you’ve done something worthwhile, but it isn’t good enough.

    You have to learn as much about nonviolent struggle as possible; know your own situation as well as possible; and know your opponent’s objectives, needs, and weaknesses as well as possible—and then make a plan.

    You shouldn’t have an objective like total justice or complete peace. You have to think in smaller bites. Work out a plan that will weaken your opponent, but also strengthen your people and give them the capacity to carry on the struggle—to achieve the next objective.

    So if you haven’t defined a realistic objective before you’ve launched into a struggle using nonviolent methods, you’ve already failed.

    Yes.

    Nonviolent actions were a major component of the movement to stop the invasion of Iraq. Activists failed to stop the war; does that mean the movement was a failure?

    You don’t get rid of war by professing against it—though professing against it should be done. You can’t get rid of war until you have a substitute tactic. And once war is breaking out, it’s usually too late to apply a substitute means.

    With Iraq, there needed to be an effective nonviolent movement to oust Saddam Hussein. There wasn’t a need for a war in Poland [when the country broke away from Soviet control], for example; they didn’t need a foreign military power to intervene because they did it themselves and they did it nonviolently.

    You’ve been a consultant to movement leaders in other countries trying to oust dictators. It’s a strange role—an American flying into another country to advise. How do you carry yourself?

    I focus on helping people learn to build their own strategies so that they’re not dependent on outsiders. Maybe the worst possible thing to do is follow the advice of an outsider.

    I also try to understand what I’m coming into. How much do people already know? I went to the West Bank several years ago for a conference and I prepared my presentation in Boston. I didn’t realize how tuned in many of the Palestinians were to nonviolent struggle. I had to scrap my speech completely. What I was going to say was too elementary for them.

    When I was working on The Politics of Nonviolent Action, which took many, many years, I was hoping that people who were in tough situations—economically, politically, and socially—and needed means of fighting would find the book and learn from it.

    We continue that work [at the Albert Einstein Institution]. People ask us to spend one week or two weeks with them and give them a workshop, and while I’ve done some of that, I don’t think it’s effective. What works best is extensive correspondence. Long letters: You’ve got to study this or that, you’ve got to know your own situation.

    Again, you need to figure out where your opponent is weak. Nobody talks about the weaknesses of dictatorships—but they sure as hell have them. If you know their weaknesses, then you know where to concentrate resistance using your strengths and legitimate objectives.

    You spent time in jail for refusing to serve in World War II and you once told an interviewer that you “don’t think it did a damned thing to get rid of the war system.” Do you regret your resistance?

    It was effective only in keeping my sense of personal integrity together—[knowing] that I hadn’t sold out and that I hadn’t compromised. I didn’t run away. That was important to me.

    How long were you in prison?

    Nine months and ten days.

    Is that time something that comes up much these days?

    I don’t think about it at all. It might come up with people who think that I only work in academia and that I’m not facing the real dangers of the world. I don’t engage people in arguments over that. I feel like, “Been there, done that; now where do we go from here?”

  • anhgia MonsterID Icon anhgia

    Bác chủ nhà can đảm nhỉ, dám đăng bài này. Tuy vậy, theo thiển ý, cái món này chưa tương thích với Xã hội VitNgan. Vì sao? Phải đọc “Sức mạnh thảo dân” của Vaclav Havel (blog Phạm nguyên Trường), mới thấy nhiều sự tương đồng đến kinh ngạc.

  • admin MonsterID Icon admin

    Hôm nay tôi mới có dịp vào Blog Phạm Nguyên Trường (Phạm Duy Hiển) mà bác anhgia nói đến.

    http://phamnguyentruong.blogspot.fr/

    Ông Phạm Duy Hiển này có vẻ là một dịch giả rất tích cực, dịch rất nhiều sách thú vị (tôi chưa đọc bản dịch nào nên không nhận xét được về các bản dịch, nhưng bản thân các sách được chọn để dịch thấy rất thú vị)

    Cái quyển mà anhgia nói thì tôi chưa tìm thấy trên bog Phạm Nguyên Trường (ở đó không có search function nên tìm hơi khó), nhưng đoán là quyển này:

    Václav Havel, The Power of the Powerless (1978)

    http://en.wikipedia.org/wiki/The_Power_of_the_Powerless

    http://vaclavhavel.cz/showtrans.php?cat=clanky&val=72_aj_clanky.html&typ=HTML

  • admin MonsterID Icon admin

    À tìm thấy rồi:

    http://phamnguyentruong.blogspot.fr/2012/04/vaclav-havel-suc-manh-cua-thao-dan.html

    trang web cũng có search function, nhưng lúc trước mắt toét không nhìn thấy :D

Leave a Reply

  

  

  

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Spam Protection by WP-SpamFree