GS Neal Koblitz góp ý cho Viện toán cao cấp

 

Đây là góp ý cho Việnt toán cao cấp nói riêng, và cho chính sách phát triển toán học của VN nói chung. Ông Koblitz là người khách quan và tốt bụng, muốn cho VN khỏi một lần nữa đi chệch đường.

Bài này là được anh Hoang Khang giới thiệu trên diễn đàn Humboldt, tôi lấy lại đây. Những chỗ nào [viết nghiêng trong ngoặc vuông] thì là bình luận củ tôi

Góp ý cho Viện Toán Cao Cấp

GS. Neal Koblitz

Gửi cho BBCVietnamese.com từ Hoa Kỳ

Cập nhật: 08:03 GMT – thứ bảy, 18 tháng 2, 2012

Có bốn lý do căn bản để Việt Nam cần hỗ trợ nghiên cứu toán học cả lý thuyết lẫn ứng dụng.

1. Toán học đóng vai trò quan trọng trong phát triển kinh tế. Toàn bộ lĩnh vực toán học đều liên quan chặt chẽ với nhau, vì vậy thật khó dự đoán nhánh nào sẽ tạo ra lợi ích kinh tế quan trọng nhất trong tương lai. Ví dụ, tôi được đào tạo theo một ngành rất trừu tượng của toán ở Đại học Princeton, và giảng viên phụ trách luận án của tôi chưa từng làm những vấn đề ứng dụng. Tuy vậy, 10 năm sau khi nhận bằng tiến sĩ, tôi bắt đầu áp dụng kiến thức vào lĩnh vực an ninh máy tính và dữ liệu. Suốt một phần tư thế kỷ qua, toàn bộ công việc của tôi là trong những lĩnh vực ứng dụng.

Tương tự, nhà toán học nổi tiếng Hoàng Tụy nhận bằng tiến sĩ toán thuần túy ở Moscow, hợp tác với những nhà toán học Liên Xô chưa bao giờ làm ứng dụng. Nhưng sau này, ông có đóng góp tiên phong về lĩnh vực tối ưu hóa, tìm kiếm những phương thức hiệu quả nhất để tổ chức các nhiệm vụ hậu cần trong sản xuất, vận tải và liên lạc.

2. Toán học đóng vai trò trung tâm trong văn hóa nhân loại. Toán – như âm nhạc, nghệ thuật, văn học – là ngôn ngữ của tư duy và văn hóa con người. Khi một thanh niên từ Việt Nam giành huy chương Olympic toán học – ví dụ như khi Ngô Bảo Châu được huy chương vàng hai năm liền ở tuổi 16 và 17 – người Việt rất tự hào. Đúng thôi, vì nó có nghĩa là đất nước có danh tiếng cao về toán, và nó chứng tỏ thế hệ trẻ sẵn sàng đóng góp chủ chốt cho kiến thức toán học của thế giới.

Ngược lại, một đất nước không có đóng góp độc đáo cho toán cũng giống như một nước không có nền âm nhạc, nghệ thuật hay văn học của riêng mình.

3. Việt Nam vốn đã có truyền thống mạnh để tiếp tục phát triển. Ở Việt Nam, toán đã có từ thời xa xưa. Hơn 500 năm trước, cái tên Lương Thế Vinh đã được vinh danh trong Văn Miếu. Hơn 60 năm trước, trong cuộc chiến đánh Pháp, Việt Minh ấn hành một sách giáo khoa hình học của Hoàng Tụy để dùng trong vùng giải phóng. Tôi chưa thấy có nơi nào mà nhà xuất bản du kích trong rừng lại in một sách về toán! Và dĩ nhiên, ví dụ gần đây nhất về truyền thống toán học của Việt Nam là giải Fields dành cho Ngô Bảo Châu năm 2010.

4. Một cộng đồng nghiên cứu toán mạnh sẽ thúc đẩy giáo dục về toán. Tại Mỹ, chúng tôi dùng chữ “gateway” (cổng vào) để chỉ toán học vì người trẻ cần được đào tạo tốt về toán để có thể vào học và thành công ở một trong bốn lĩnh vực (khoa học, công nghệ, kỹ sư và toán). Cải thiện giáo dục toán học ở mọi mức độ – tiểu học, trung học, đại học, sau đại học – là rất cần cho phát triển kinh tế và công nghệ của một quốc gia.

Bây giờ chúng ta cần đặt một câu hỏi khác: Việc chính phủ hỗ trợ cho Viện Nghiên cứu cao cấp về Toán (VIASM) có phải là cách hiệu quả để phát triển toán học?

[Cả bốn ý trên đều đúng. Từ trước đến nay, nền toán học VN hầu như không đóng vai trò gì trong phát triển kinh tế. Đây là điểm cần đặc biệt chú ý. Trong khi đang thiếu ứng dụng, nguy cơ lớn ở VN là vẫn đâm đầu vào lý thuyết, và càng ngày càng không thu hút được giới trẻ vì giới trẻ vì giới trẻ bây giờ có thông tin tốt hơn, không coi chỉ có toán lý thuyết mới là "đỉnh cao nhân loại" nữa. Cần đẩy mạnh ứng dụng mới thu hút được giới trẻ làm toán]

Cụ thể là, làm sao để tiền bạc không bị lãng phí, và Viện không trở thành một thứ đồ triển lãm cao cấp mà không có mấy lợi ích cho đất nước?

[Nói cách khác, làm sao để khỏi mang danh Viện Cây Cảnh ?]

Tôi rất lo ngại nguy cơ lãng phí tiền chính phủ cho những dự án hào nhoáng nhưng không hiệu quả. Ví dụ, tôi đã mạnh mẽ chỉ trích đề nghị của Nhóm Chuyên trách về giáo dục Việt Nam – Hoa Kỳ muốn chính phủ Việt Nam dành 100 triệu đôla cho một liên hợp các trường Mỹ để họ xây một đại học “kiểu Mỹ” ở miền Nam.

[Không chỉ 1 trường, mà 4 trường dở ông dở thằng sẽ tiêu phí của nhà nước mỗi trường hàng trăm triệu USD mà không có khả năng thành trường đẳng cấp quốc tế]

Tôi cũng phản đối cái gọi là “chương trình cao cấp”, tức là chính phủ Việt Nam trả bộn tiền cho các giáo sư Mỹ có vài tháng ở Việt Nam dạy các khóa đại học nâng cao. Ở cả hai trường hợp, tôi cho rằng tiền cần dùng để cải thiện lương bổng, điều kiện làm việc, cơ sở vật chất ở Đại học Quốc gia và các đại học công.

Tương tự, tôi tin rằng với VIASM, tiền chủ yếu cần được dùng ở Việt Nam. Ngoại trừ các trường hợp hiếm hoi, Việt Nam không nên trả tiền hậu hĩnh cho người nước ngoài và không nên đài thọ vé máy bay cho họ.

[VN trả hậu hĩnh cho một vài người để trưng bầy tỏ vẻ thôi, chứ đâu có ý định trả tiền hậu hĩnh cho nhiều người. Lợi dụng, bóc lột những người có lòng tốt là chính chứ có trả gì đâu.  Đoạn này GS Koblitz hơi lo xa chăng ?]

Các nhà toán học thỉnh giảng nên dùng ngày nghỉ của mình và tiền của chính phủ nước họ. VIASM nói chung chỉ nên có sự giúp đỡ mang tính địa phương – ví dụ một phòng trọ trong nhà khách. Ngược lại, VIASM nên rộng lòng cung cấp thời gian nghỉ để nghiên cứu cho các giáo sư đại học Việt Nam. Nghiên cứu của họ có thể được hỗ trợ nhờ thời gian không phải giảng dạy và môi trường nghiên cứu rất tốt ở VIASM.

[Tại sao lại phải dùng ngày nghỉ của mình, tiền quĩ khoa học của mình để đi phục vụ một chế độ bất công ?]

Để không phí tiền, người ta cần tránh một sai lầm nữa. VIASM không thể trở thành một tổ chức cao cấp tách rời thực tế Việt Nam. Tại nhiều nước, các viện kiểu này dành tài nguyên để tạo quan hệ và uy tín quốc tế, chứ không tham gia mấy vào sự phát triển nội tại của đất nước.

Ví dụ tại Mexico, viện CINVESTAV (Trung tâm nghiên cứu cao cấp) bị chỉ trích vì thiếu quan hệ, cũng như hỗ trợ các khoa học gia Mexico ở các viện khác. Hai năm trước, CINVESTAV tổ chức một hội nghị quốc tế thuộc lĩnh vực của tôi, và sau đó tôi mới biết các đồng nghiệp ở các đại học khác của Mexico không được mời hay thậm chí biết về hội nghị.

Nguy cơ xa rời thực tế là có thật trừ phi có những biện pháp ngăn chặn cụ thể. Có nhiều cách để VIASM hòa nhập với giáo dục và ngành nghề vì lợi ích của Việt Nam.

1. Hỗ trợ toán ở đại học. VIASM nên làm việc chặt chẽ với mọi đại học công để giúp khoa toán cải thiện trình độ nghiên cứu và giảng dạy. Viện nên giúp các giảng viên có cơ hội nghỉ phép để làm nghiên cứu. Ngoài ra, khi các nhà toán học Việt Nam lấy bằng tiến sĩ ở nước ngoài, VIASM có thể đóng vai trò quan trọng giúp thu hút họ quay về. Đầu tiên là trải qua một năm tại Viện, và sau đó về với khoa toán của một đại học công. Bằng cách này, VIASM có thể thúc đẩy đại học và ngăn chặn “chảy máu chất xám”.

Các nhà toán học hàng đầu có quan hệ với VIASM cần vận động chính phủ cải thiện điều kiện cho Đại học Quốc gia và các đại học công. Cố gắng tăng tiền cho VIASM chỉ nên là ưu tiên thấp hơn so với cố gắng nâng cao điều kiện làm việc ở các đại học.

2. Cải thiện việc dạy toán ở mọi mức độ. VIASM nên tạo quan hệ với sinh viên đại học, học sinh cấp hai cũng như người học sau đại học, và tư vấn cho chính phủ về việc đào tạo giáo viên và chương trình học.

3. Khuyến khích giới trẻ đi vào toán học. VIASM nên tổ chức các chương trình đặc biệt cho những bạn trẻ có thành tích thi toán quốc gia, quốc tế để thu hút họ làm việc trong ngành toán và khoa học cơ bản. Quá nhiều những học sinh như thế rốt cuộc đi làm kinh doanh và lãng phí tài năng.

4. Ủng hộ bình đẳng giới trong toán học. Phụ nữ Việt Nam xuất hiện cực kỳ ít trong ngành toán. VIASM cần hợp tác với Hội Phụ nữ Việt Nam để tổ chức các chương trình đặc biệt cho những bạn nữ có khả năng về toán.

5. Hợp tác với các ngành nghề. VIASM nên khuyến khích giới làm toán tham vấn cho các ngành nghề, và đồng thời cũng phải kiểm soát chất lượng tư vấn. Nghĩ là việc áp dụng toán trong ngành công nghiệp phải dựa trên nền tảng khoa học vững chắc. Công chúng và những lãnh đạo ngành không nên bị đưa cho bức tranh phóng đại về khả năng của toán học.Nhiều nhà toán học đặt nhiều hy vọng vào Viện Toán Cao Cấp dưới sự lãnh đạo của Ngô Bảo Châu. Chúng tôi đã để ý nhiều điểm so sánh giữa Ngô Bảo Châu và nhà toán học huyền thoại Trung Quốc S. S. Chern. Khi ông này làm giám đốc Viện Nghiên cứu Toán ở Berkeley của Hoa Kỳ, ông đã làm việc không mệt mỏi và thành công trong phát triển toán học ở Trung Quốc. Chúng tôi tin rằng Ngô Bảo Châu, giống như ông Chern, sẽ chứng tỏ là một nhà quản lý hành chính tài năng và cũng là nhà toán học xuất sắc.

[Nói riêng về Chern:tôi ngưỡng mộ ông này, vừa có tầm ảnh hưởng rất lớn trên thế giới, vừa có nhân cách lớn]

Khi ta xem triển vọng cho toán và khoa học ở Việt Nam, có nhiều vấn đề trầm trọng nhưng cũng có lý do hy vọng. Chỉ cần nhắc một trong những bức xúc, các giáo sư đại học hầu như chẳng bao giờ gặp sinh viên bên ngoài giờ hành chính hay những dự án đặc biệt. Họ thường làm thêm và không có thời gian, và thường cũng chẳng có văn phòng riêng. Đây là một hệ quả của lương thấp và cơ sở vật chất tồi ở các đại học công.

Nhưng cũng có lý do để hy vọng. Giới trẻ Việt Nam được tiếng trên trường quốc tế là chăm chỉ và được chuẩn bị tốt. Ngay cả trong thập niên 1970, khi tôi lần đầu gặp sinh viên Việt Nam ở Moscow, người Nga luôn ca ngợi họ thuộc số giỏi nhất trong các sinh viên nước ngoài ở Liên Xô. Các gia đình Việt Nam đặt ưu tiên cho giáo dục và đã truyền lại tiêu chuẩn cao cho thế hệ đi sau.

Các giáo viên Việt Nam cũng đều rất tận tụy và nỗ lực. Việt Nam có nguồn nhân lực tuyệt vời để dựa vào. Nếu các lãnh đạo chính quyền và khoa học sử dụng tiền khôn ngoan, họ có thể thúc đẩy những tiến bộ lớn trong giáo dục, khoa học và công nghệ.

Tiến sĩ Neal Koblitz hiện là Giáo sư Toán ở Đại học Washington, Hoa Kỳ. Bài viết gửi riêng cho BBCVietnamese.com, do Lê Quỳnh biên tập và dịch.

Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/02/120218_neal_koblitz_viasm.shtml

Print Friendly
 

27 comments to GS Neal Koblitz góp ý cho Viện toán cao cấp

  • lenhhoxung MonsterID Icon lenhhoxung

    Tôi cũng không tin ông Châu làm được cái gì nhiều. Nhưng ở VN, dù kết quả thế nào báo chí cũng thổi lên được mà. Chỉ có người trong cuộc biết thôi.

  • @Mèo, bimba: tôi thấy ngay trong chính bài phỏng vấn gây tranh cãi vừa rồi về trí thức, bác Châu cũng đã nói về mấy điều này (chuyện lý thuyết – ứng dụng, chuyện tác động vào nền khoa học VN như thế nào…). Tôi thấy lời lẽ bác ấy khá chừng mực, chuyện “nổ như pháo” có lẽ là do chính phủ và giới truyền thông thôi. :)

    http://tuoitre.vn/Giao-duc/474615/Giao-su-Ngo-bao-Chau-Ban-tre-van-day-niem-tin-tuong-lai.html

    “Vai trò của viện là nhìn thấy những nhóm nghiên cứu mới có tiềm năng, hỗ trợ họ về cơ sở vật chất, môi trường làm việc. Tôi rất hi vọng trong thời gian tới sẽ có nhiều nhà khoa học chủ động đến với viện với những dự định mà mình ấp ủ.

    Nói như vậy không có nghĩa là Viện Nghiên cứu cao cấp về toán không chú trọng những đơn đặt hàng nghiên cứu toán ứng dụng. Đây là một hướng mà chúng tôi mong muốn sẽ làm được ngày một nhiều trong tương lai.”

    “Tôi hi vọng Viện Nghiên cứu cao cấp về toán sẽ làm được việc đó, đầu tiên là với toán, toán ứng dụng, sau đó là những ngành khoa học có liên quan đến toán như khoa học máy tính, vật lý lý thuyết. Nhưng với quy mô nhỏ của viện, chúng ta không thể chờ đợi nó giải quyết mọi vấn đề (rất nhiều) của khoa học Việt Nam.

    Nếu ta muốn thật sự thay đổi diện mạo của khoa học Việt Nam, theo tôi, cái cần làm nhất (mà chắc ai cũng biết) là đặt chất lượng nghiên cứu khoa học lên như một nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu của các trường đại học. Tất nhiên, nếu tính chất ưu tiên hàng đầu không phải là nói suông thì sẽ kéo theo nhiều chính sách khác.”

  • bimba MonsterID Icon bimba

    @Nam: Đồng ý với Nam là trong đoạn phỏng vấn trên, GS Châu nói khá chừng mực về vai trò của Viện Toán CC.

    Tôi cũng đồng ý là những sự “nổ” to nhất về Viện Toán CC (kiểu như “con thuyền cập bến vinh quang” hay “sứ mệnh lịch sử” v.v…) là xuất phát từ chính phủ hoặc báo chí, chứ không phải từ các bác làm toán.

    Nhưng cũng phải thấy rằng cách nói chừng mực của GS Châu như trong đoạn phỏng vấn trên là đã có sự điều chỉnh so với trước (điều này đáng ghi nhận và hoan nghênh), chứ trước đây thì bác Châu (và không chỉ bácc Châu mà còn có một số bác làm toán khác nữa) gán cho Viện Toán CC vai trò quan trọng hơn nhiều.

    Cứ thử hỏi “bác gúc” thì chắc chắn sẽ ra khối phát biểu “giòn giã” trước đây của các bác toán về vai trò của Viện Toán CC như một động lực chính để thay đổi diện mạo khoa học VN.

    Tôi còn nhớ láng máng khối phát biểu kiểu này, nhưng thực sự không muốn bới ra chuyện cũ, nhất là vì giờ đây các bác toán đã có sự điều chỉnh lại. Chỉ xin lấy một ví dụ để tuân thủ nguyên tắc “nói có dẫn nguồn”: http://www.baomoi.com/Home/GiaoDuc/dantri.com.vn/Vien-Toan-hoc-cao-cap-se-chan-hung-nganh-toan-hoc-Viet-Nam/4797336.epi

    Trong bài trả lời phỏng vấn báo Dân trí (ngày 1/9/2010) nói trên, GS Châu nói:

    “Vai trò của nó (VTCC) là hướng tới chấn hưng việc giảng dạy toán học trong cả nước…”

    Rồi lại tiếp :”… ý nghĩa của chương trình là chấn hưng nền khoa học Việt Nam”.

    GS Châu lấy Viện Princeton ra làm ví dụ như sau : “Ví dụ như mô hình viện Princeton đã ra đời từ năm 1930, sau khoảng 70 năm hoạt động thì viện đó đã đóng góp vai trò đưa nền toán học Mỹ đứng đầu thế giới. Viện đó đóng vai trò rất lớn với sự hình thành và phát triển của khoa học Mỹ. ”

    Tôi không biết nhiều về khoa học Mỹ, nhưng theo tôi hiểu thì khoa học (và toán học) Mỹ phát triển trước hết là do họ thu hút được người tài khắp thế giới nhờ trả lương cao và có điều kiện làm việc tốt (ở nhiều trường đại học, không chỉ ở một nơi). Nếu không có những điều kiện đó, liệu Viện Princeton có đưa toán học và khoa học Mỹ lên vị trí hàng đầu được không?

    Cách nói như trên khiến người đọc bình thường không hiểu được rằng để chấn hưng toán học và khoa học VN, cần rất nhiều thay đổi khác chứ không phải chỉ lập VTCC là xong.

    Để công bằng, cần phải nói thêm rằng khác với bài ở Dân trí cách đây một năm rưỡi, ở bài phỏng vấn mới đây mà Nam dẫn thì GS Châu đã nói rõ ràng hơn và khá chính xác về việc “không thể chờ đợi VTCC giải quyết mọi vấn đề (rất nhiều) của khoa học Việt Nam”. Giá như lúc đầu các bác làm toán cũng nói năng thận trọng được như vậy, dân chúng sẽ bớt ảo tưởng hơn và có lẽ cũng bớt “soi” hơn.

  • Cám ơn bimba, hình như bài phỏng vấn này em cũng đọc rồi, nhưng chỉ nhớ láng máng, giờ mới có dịp đọc kỹ lại. Chắc tại bác Châu trả lời phỏng vấn nhiều quá (hay các nhà báo “khai thác” bác ấy nhiều quá), đọc không xuể nên nhiều bài chỉ lướt qua. :D

    Trong hình dung của em, thì cái Viện này có lẽ giống như một thử nghiệm mới với hy vọng hoạt động (và sự thành công ở một mức độ nào đó) của nó sẽ tạo tác động tích cực đến sự thay đổi rộng lớn hơn cho khoa học VN. Nói nôm na là như cái khoán hộ ngày xưa dẫn đến “cởi trói” cho nền kinh tế.

    Có đoạn này giải thích về chuyện lý thuyết – ứng dụng. Anh Dũng quan tâm nhiều đến toán ứng dụng có nhận xét gì không ạ?

    “Về Toán ứng dụng, Toán học là một khối thống nhất nếu như cắt ra một phần toán học làm việc với Vật lý, một phần làm việc với kinh tế thì bản thân nó sẽ tự hủy hoại mà chết.
    Động lực của toán học chính là sự thống nhất của nó, khi tôi làm về “Bổ đề cơ bản” tôi không bao giờ nghĩ rằng cái tôi làm liên quan đến vật lý lý thuyết nhưng chính mô hình của vật lý lý thuyết là chìa khóa mở ra “Bổ đề cơ bản”. Đây là ví dụ về công trình của tôi nhưng là ứng dụng của rất nhiều các ngành khoa học khác.
    Theo tôi nghĩ, nếu chúng ta ra nghị quyết là chỉ làm về ứng dụng thôi, đó là làm toán liên quan đến đê điều, liên quan đến thời tiết thì theo tôi chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ có một công trình khoa học có giá trị. Khoa học mà làm theo chỉ đạo thì không thể gọi là thành công, khoa học cần phát triển theo nội lực của khoa học và kinh nghiệm của các ngành khác thì chúng ta không thể chỉ đạo khoa học là một cái này hay cái khác.”

  • hong van MonsterID Icon hong van

    @Nam: chi hoan toan dong y voi phat bieu cua NBC ma em trich o cuoi. Cai manh cua bon ly thuyet la ho nhin van de thuong abstract hon, va chinh vi vay doi khi lai giai quyet nhung bai toan cu the lai tot hon. (Sau khi abstract cac van de cu the, cac van de nay tro nen trong sang hon). Ban than chi cung co kinh nghiem trong van de nay.

    Hoi moi thanh lap vien Max-Planck cho toan hoc trong KHTN (Mathematics in Natural Sciences- tu toan ung dung kha bi kieng ky o Duc giua hoi lam toan ly thuyet) co mot lam vien phai bao cao cho cac ong tai to mat lon nhung it hieu ve toan ve cac nghien cuu cua vien. Nghe xong mot ong hoi, o the vien lam toan ly thuyet a? Ong Jost, giam doc vien tra loi, muon co ung dung tot phai lam ly thuyet that tot.

  • NQK MonsterID Icon NQK

    Việc toán ứng dụng hay lý thuyết không liên quan ở đây.

    Theo tôi hiểu quan điểm của GS Neal Koblitz trong bài viết là thành công hay không của Viện Toán Cao Cấp cũng sẽ không ảnh hưởng tới nền khoa học Việt Nam. Vì Viện Toán Cao Cấp không giải quyết được các vấn đề mà nền khoa học Việt Nam đang gặp khó khăn (anh Zũng đã nêu rất đầy đủ).

    Tranh cãi về đặt mức kỳ vọng khác nhau của công chúng với thành công của VTCC (như GS Châu hay GS Hoa có đề cập) vì vậy là việc không cần thiết, vô bổ.

    Đó cũng là tại sao có tranh luận là có cần lập Viện Toán Cao Cấp hay không, đặc biệt là Viện Toán Cao Cấp hoàn toàn sử dụng ngân sách nhà nước 100%. “Public funding” đi kèm với “Public scrutiny” là hoàn toàn dễ hiểu (ngoại trừ tại Việt Nam :-)).

    Cá nhân tôi thì không ủng hộ việc sử dụng tiền nhà nước trong hoạt động này.

  • Nadal MonsterID Icon Nadal

    Học toán cao cấp như đốt tiền để sưởi, ông Trung Hà lại cho 1 bài nữa, prof Zũng sướng nhé :D

    http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2012/02/hoc-toan-cao-cap-nhu-dot-tien-de-suoi/

Leave a Reply

  

  

  

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Spam Protection by WP-SpamFree