Truyện cười kỷ niệm Cách Mạng Tháng Mười

Trước kia,  ngày 07/11 là ngày kỷ niệm Cách Mạng Tháng 10 ở Liên Xô, tổ chức rất hoành tráng. Nay chỉ còn lại kho truyện cười Xô Viết làm kỷ niệm cho ngày này :D

Copy lại đây vài truyện, trong đó có những chuyện đã cho lên trang web này từ trước:

—–

Hỏi: Sự khác nhau giữa báo Pravda (Sự thật) và báo Izvestia (Tin tức) là gì ?

Đáp: Trong báo “Sự thật” thì không có tin tức, còn trong báo “Tin tức” thì không có sự thật.

—–

Luật pháp LX đảm bảo quyền tự do ngôn luận. Nhưng nó không đảm bảo quyền tự do sau khi ngôn luận.

—–

Hỏi: Điều gì là vĩnh cửu ở Liên Xô?
Đáp: Những khó khăn tạm thời.

—–

Hỏi: Tình trạng hỗn độn là gì ?

Đáp: Chúng tôi không bình luận về nền kinh tế của đất nước.

—–

Hỏi: Có đúng là nhà thơ Vladimir Mayakovsky đã tự sát hay không?

Đáp: Vâng, đúng vậy, và người ta còn thu âm lại được những lời nói cuối cùng của nhà thơ: “Các đồng chí, xin đừng bắn.”

—–

Hỏi: Thế nào là người cộng sản ?

Đáp: Người cộng sản là người đã đọc cuốn “Kapital” của Marx

Hỏi: Còn thế nào là người tư bản ?

Đáp: Người tư bản là người đã hiểu nội dung cuốn “Kapital” của Marx

—–

Hỏi: Có đúng là điều kiện sống ở các trại lao động cải tạo là tuyệt vời không?

Đáp: Về nguyên tắc là đúng. Năm năm trước một thính giả của chúng tôi không tin điều này và vì thế đã được gửi tới đó để điều tra. Vị thính giả này có vẻ đã thích ở kia tới mức mà giờ này ông ta vẫn còn chưa thèm quay về lại.

—–

Ba công nhân vừa bước vào nhà tù, hỏi nhau vì sao bị tù. Người thứ nhất: “Ngày nào tôi cũng đi muộn 10 phút, họ bảo tôi phạm tội phá hoại”. Người thứ hai: “Ngày nào tôi cũng tới sớm 10 phút, họ bảo tôi là gián điệp”. Người thứ ba: “Ngày nào tôi cũng đến đúng giờ, họ bảo tôi có đồng hồ ngoại”.

—–

Tại sao bao giờ KGB cũng đi thành nhóm 3 người? Trả lời: một người biết đọc, một người biết viết, người thứ ba có nhiệm vụ theo dõi hai tay có học đó.

—–

Stalin quyết định vi hành quanh thành phố xem công nhân sống như thế nào, một lần ông ta bí mật ra khỏi Điện Cẩm Linh. Sau đó ông rẽ vào rạp chiếu bóng. Phim vừa hết thì quốc ca vang lên và trên màn ảnh xuất hiện hình Stalin. Tất cả đều đứng dậy và hát quốc ca, riêng Stalin vẫn tiếp tục ngồi, tỏ vẻ rất hài lòng. Rồi ông ta thấy một người ngồi phía sau ghé vào tai thì thầm: “Này đồng chí, tất cả chúng tôi đều cảm thấy như thế, nhưng hãy tin tôi đi, đứng dậy sẽ an toàn hơn rất nhiều”.

—–

Sĩ quan KGB vào công viên và trông thấy một ông già đang cầm cuốn sách. Người sĩ quan hỏi: “Ông già đang đọc gì đấy”. Ông già đáp: “Tôi đang tự học tiếng Ivrit”. “Ông học tiếng Ivrit làm gì? Thị thực đi Israel phải chờ mấy năm lận. Ông sẽ chết trước khi làm xong giấy tờ”. “Tôi học tiếng Ivrit để khi lên Thiên đàng tôi có thể nói chuyện với Abraham và Moïse. Trên Thiên đàng chỉ nói bằng tiếng Ivrit thôi”. “Thế nếu ông xuống địa ngục thì sao?” – Người sĩ quan hỏi. “Tiếng Nga thì tôi biết rồi” – ông già trả lời.

—–

Một người Mỹ và một người Nga tranh luận xem ai vĩ đại hơn: tổng thống Hoover hay Stalin?
– Tất nhiên là Hoover rồi! Bởi lẽ ông đã cai nghiện cho chúng tôi!
– Đã có gì là to tát! Stalin còn cai ăn cho chúng tớ thì sao!

—–

Một đôi nam nữ đến gặp bác sĩ tư vấn tình dục.

Thưa bác sĩ, chúng tôi lấy nhau đã hai năm, quan hệ tình dục bình thường mà không hiểu tại sao chưa có con ?
Bác sĩ hỏi : các bạn đã tham gia khoá học dành cho những người chuẩn bị lập gia đình không?
Đáp : có, chúng tôi đã tham gia khoá học này
Hỏi : thế anh chị có làm đúng như chỉ dẫn không ?
Đáp : có, chúng tôi làm đúng như chỉ dẫn. Hay là chúng tôi sẽ làm, bác sĩ xem xem chúng tôi có làm đúng không ?
Bác sĩ : Thế cũng được.
Sau khi đôi nam nữ thực hiện xong, bác sĩ băn khoăn : Có vẻ như các bạn làm đúng như chỉ dẫn.
Hay là chúng tôi làm lại, bác sĩ quan sát kỹ xem chúng tôi làm có thiếu công đoạn nào không ? Đôi nam nữ đề nghị.
Sau khi đôi nam nữ thực hiện lại lần hai. Bác sĩ vò đầu bứt tai : Có vẻ như cô cậu làm hoàn toàn đúng. Để tôi tham khảo ý kiến của giáo sư.
Bác sĩ liền gọi điện cho giáo sư chuyên ngành, trình bày về sự việc.
Tiếng giáo sư trong ống nghe : Hỏi xem có phải là Ivanov và Ivanova không? Đúng hả? Đuổi ngay chúng đi. Bọn nó là sinh viên, không có tiền thuê phòng nên bày trò ….

—–

Một ông nông dân bị nông trang cướp mất đất liền viết thư khiếu nại gửi cho đồng chí Lê Nin ở Moskva. Một tháng sau chính quyền gọi ông nông dân lên. “Tại sao ông lại gửi thư cho đồng chí Lê Nin? Ông không biết đồng chí Lê Nin đã chết rồi sao?” “Mẹ kiếp, tại sao lúc các người cần thì đồng chí Lê Nin sống mãi trong sự nghiệp, còn lúc ta cần thì đồng chí ấy lại chết mất rồi?”

—–

Hỏi: CNCS có khác CNTB không ?

Trả lời: Về nguyên tắc là có. Trong chế độ tư bản chủ nghĩa có tình trạng người bóc lột người. Còn trong chế độ cộng sản chủ nghĩa thì là ngược lại.
—–

Hỏi: Có đúng là ở Liên Bang Xô Viết có tự do ngôn luận giống như ở Hoa Kỳ không?
Đáp: Đúng  thế. Ở Hoa Kỳ, quý vị có thể đứng trước cửa Nhà Trắngvà hét to, “Đả đảo Reagan!”, và quý vị sẽ không bị trừng phạt. Ở Liên bang Xô Viết, quý vị có thể đứng ở Quảng trường Đỏ ở Moskva và hét to “Đả đảo Reagan!”, và quý vị cũng sẽ không bị trừng phạt.

—–

– Truyện thần thoại Pháp khác truyện thần thoại Liên Xô thế nào?
– Một cái bắt đầu bằng câu: “Ngày xửa ngày xưa…”, thứ kia bắt đầu bằng câu: “Không còn bao lâu nữa…”

—–

Đảng bộ Leningrad mới ra nghị quyết về tạo ra sự dư thừa lương thực cho dân chúng. Phóng viên một tờ báo phỏng vấn một bà già trên đường phố là bà nghĩ gì về nghị quyết này. “Thời phát xít Đức bao vây chúng ta còn sống sót được thì chắc rồi cũng sẽ sống sót được sự dư thừa lương thực này thôi.”

—–

Hai đảng viên Ivanov và Petrov đi vào một hàng ăn để kỷ niệm sinh nhật Petrov. Hai người cưa một chai vodka xong Ivanov nói: “Bạn thân mến, anh biết là tôi yêu quý anh. Tại sao tôi lại yêu quý anh? Tôi yêu quý anh không phải vì anh ăn trộm tiền đảng phí từ văn phòng Đảng, cũng không phải vì anh đẩy mẹ vợ anh vào nhà thương điên, cũng không phải vì anh ngày nào cũng đánh vợ, lại càng không phải vì anh hiếp con bé mù 13 tuổi, tôi yêu quý anh vì anh là một người cộng sản thực sự tốt.”

—–

Hồi Liên Xô mới đổ, một anh này vào tiệm uống cà phê đòi xin một tờ báo Đảng. “Chúng tôi dạo này không tích trữ báo Đảng nữa.” Vài phút sau anh ta lại xin một tờ báo Đảng. “Dạo này chúng tôi không còn có báo Đảng nữa.” Mười phút sau anh ta lại hỏi xin một tờ báo Đảng. Phục vụ viên cáu tiết hét lên: “Tôi đã nói mấy lần là bây giờ quán chúng tôi không chứa báo Đảng nữa sao anh cứ hỏi mãi?” “À, tại câu đấy nghe hay quá, xin cứ nhắc lại thêm vài lần nữa cho tôi nghe.”

—–

Một bà đi vào cửa hàng hỏi: “Các đồng chí có thịt không?” “Không, không có thịt.” “Thế các đồng chí có sữa không?” “Không, cửa hàng chúng tôi chỉ là cửa hàng thịt. Bà sang cửa hàng bên kia đường đi, bên đó họ mới không có sữa.”

—–

Hỏi: Tại sao những người bất đồng quan điểm lại bị o ép đến nỗi phải rời khỏi đất nước?
Đáp: Anh không biết rằng tất cả những sản phẩm tốt nhất luôn được lựa chọn để xuất khẩu à?

—–

Hỏi: CNCS có thể xây dựng thành công ở Mỹ được không?
Đáp: Được chứ. Nhưng sau đó thì chúng ta sẽ mua ngũ cốc từ đâu?

—–

Hỏi: Đến gia đoạn cuối cùng của CNXH, tức là CNCS, thì có còn trộm cắp không?
Đáp: Không? Vì mọi thứ đã bị lấy sạch trong giai đoạn CNXH rồi.

—–

Hỏi: Sự khác nhau giữa nền thương nghiệp CNXH và CNTB là gì?
Đáp: Thương nghiêp TB: cái  gì cũng có bán. Thương nghiẹp XHCN: thấy gì cũng xếp hàng mua.

—–

Hỏi: Có phải Mỹ là nước có những tòa nhà chọc trời cao nhất thế giới?
Đáp: Đúng. Nhưng ngược Liên Xô lại là nước chế tạo được những linh kiện bán dẫn to nhất thế giới!

—–

Hỏi: Có thể sống nổi chỉ với đồng lương chính không?
Đáp: Không biết. Chưa thằng nào trong chúng tôi dám thử cả.

—–

Stalin muốn kiểm tra xem những người nông dân sống ra sao. Ông đi tới một ngôi làng

– Các đồng chí, cuộc sống ra sao?
– Dạ thưa đồng chí, trước kia chúng tôi có 2 bộ quần áo còn bây giờ chỉ có một thôi ạ.
– Quần áo không thể dùng để đánh giá mức sống được. Các đồng chí có biết rằng ở châu Phi có những nơi người ta hoàn toàn cởi truồng không?
– Thật là tội nghiệp! Chắc ở đó họ còn có chủ nghĩa cộng sản trước cả chúng ta!

—–

Một sinh viên thi trượt tốt nghiệp chỉ vì anh không nói lên được sự khác biệt giữa kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa và kinh tế Tư Bản Chủ Nghĩa. Anh sinh viên buồn bã kể lại với bố. Ông bố an ủi con:

– Vậy là may đấy con à! Ở cơ quan bố, một cán bộ đã nói ra sự khác biệt này và ông ta không bao giờ trở lại nữa.

Print Friendly

94 comments to Truyện cười kỷ niệm Cách Mạng Tháng Mười

  • hong van MonsterID Icon hong van

    @Trần Lập: chuyện cười tôi lấy ra từ kho Ta La Cu cua talawas.

    Vử rồi nghe nói ở VN không kỷ niêm CMTM rầm rộ, tôi nhớ lại và giới thiệu bài sau từ talacu
    http://www.talawas.org/talaDB/showThu.php?res=7244&rb=14&von=0

    Đảng Cộng sản Việt Nam viết lại chủ nghĩa Mác–Lênin

    Trong Đại hội Đảng X vừa qua, có một chi tiết quan trọng nhưng ít được các phương tiện truyền thông đề cập tới: đó là quyết định của Đảng Cộng sản viết lại chủ nghĩa Mác–Lênin. Nhận thức được tầm quan trọng của việc này, talaCu đã gặp và phỏng vấn giáo sư Tô Huy Rứa, Bí thư Trung ương Đảng, giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chi Minh. Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn:

    talaCu: Xin giáo sư cho biết lý do khiến Đảng ta quyết định sửa đổi chủ nghĩa Mác–Lênin?

    GS. Rứa: Chúng ta đều thấm nhuần rằng chủ nghĩa Mác–Lênin luôn luôn là ngọn đèn soi sáng đường đi của Đảng và nhân dân ta, dẫn đường chỉ lối cho chúng ta tiến tới tương lai. Tuy nhiên, sau hàng trăm năm, kể từ ngày thân sinh của hai bậc tiền bối này, tình hình mọi thứ đã thay đổi nhiều. Để phù hợp với đường lối của Đảng hiện nay, ngọn đèn cần phải được chỉnh lại một chút để lại tiếp tục soi sáng. Chúng ta đổi đèn để chứng tỏ sự kiên định của mình. Đó chính là lý do chúng tôi muốn xét lại… ờ, viết lại chủ nghĩa Mác–Lênin.

    talaCu: Xin giáo sư cho biết rõ các điểm được sửa đổi.

    GS. Rứa: Trước hết là chúng tôi từ bỏ khái niệm giai cấp…

    talaCu: Chúng ta đã đạt được xã hội không có giai cấp?

    GS. Rứa: Chưa hẳn, nhưng sắp… Chúng tôi đề nghị từ bỏ chữ “giai cấp” vì hiện nay các giai cấp đã trở nên lẫn lộn, không rõ ràng. Ví dụ như một chị nông dân hôm trước còn cày ruộng, hôm sau đã có thể tiếp thu kiến thức thế giới, làm chuyên viên khâu giày ở khu chế xuất Bình Dương, nghĩa là trở thành công nhân, thành viên của giai cấp tiên phong. Nữa, một anh công nhân hôm trước còn làm trên công trường xây dựng, hôm sau đã có thể trở thành gác cửa ở một khách sạn sang trọng, gia nhập tầng lớp làm dịch vụ. Giai cấp trí thức thì đã chuyển mình từ ăn hại sang ăn bám, vân vân… Tóm lại, khái niệm giai cấp đã hết ý nghĩa.

    talaCu: Vậy ngọn cờ chuyên chính đang nằm trong tay ai?

    GS. Rứa: Nằm trong tay những người có đẳng cấp! Xã hội Việt Nam hiện đại có hai nhóm người: những người có đẳng cấp, và những người còn lại. Những người có đẳng cấp là những người ở nhà có đẳng cấp, đi xe có đẳng cấp, dùng điện thoại có đẳng cấp… Anh thấy đấy, từ một xã hội có nhiều giai cấp, chúng ta đã trở thành một xã hội chỉ có hai nhóm người thôi, nhóm có đẳng cấp và nhóm không đẳng cấp. Đây là một bước tiến lớn vượt bậc.

    talaCu: Thế còn về khái niệm bóc lột, hiện nay đang có nhiều tranh cãi. Có phải có những người làm thuê hiện đang bị bóc lột…?

    GS. Rứa: Tôi xin nói luôn: chữ “bóc lột” là kết quả của một nhầm lẫn trong dịch thuật lớn nhất và tai hại nhất của lịch sử cận đại Việt Nam. Tôi mà biết được tay nào đã dịch chữ exploitation thành “bóc lột” thì… Xin hãy tra 23 quyển từ điển bách khoa toàn thư lớn nhất thế giới. Họ đều dùng nghĩa “sử dụng”! Mỗi người đều “sử dụng” cái mình có để làm ăn. Các đại gia thì “sử dụng” những mối quan hệ quen biết của mình. Anh công nhân thì “sử dụng” hai bàn tay. Con gái ngoại tỉnh thì “sử dụng” bộ phận sinh dục của mình. Hết sức bình thường.

    talaCu: Thế còn các trường hợp công nhân đình công…?

    GS. Rứa: Chúng ta sống trên một đất nước tự do, ai cũng có lựa chọn. Ai không muốn ngồi yên ổn khâu giày thì có thể trở về làm ruộng, hay tiếp thị thuốc lá ở quán bia ôm, nhường chỗ khâu giầy cho người khác. Xin mời!

    Tuy nhiên, tôi đồng ý là vẫn còn có nhiều bóc lột trong xã hội, cụ thể là người ta tự bóc lột mình. Đáng ngạc nhiên và không giải thích được là những trường hợp này phần lớn đều rơi vào nông dân. Mọi bóc lột đều đáng lên án, Mác đã chỉ ra cách đây hàng trăm năm. Những người này cần phải thay đổi cách sống của mình, nếu như họ không muốn hứng chịu hậu quả của nó.


    Những người tự bóc lột mình một cách tàn bạo phải ý thức được về hậu quả của nó. Gia đình đánh cá này đã tự bóc lột bản thân 30 năm nay, với kết quả là người chồng bỏ mạng tuần trước trên biển vì bão. Các đại gia khuyên những người còn lại nên thay đổi cách sống, ví dụ như dồn tiền đầu tư vào thị trường chứng khoán.

    talaCu: Còn con đường tiến lên chủ nghĩa cộng sản, chúng ta vẫn đang tiến bước…?

    GS. Rứa: Tất nhiên rồi. Ở đây chúng tôi chỉ điều chỉnh một số chi tiết kỹ thuật nhỏ, so với nguyên gốc của Mác. Chúng ta sẽ không dàn hàng ngang tiến lên chủ nghĩa cộng sản nữa, mà trật tự xếp hàng dọc. (Theo nghiên cứu mới nhất của chúng tôi, cửa vào chủ nghĩa cộng sản hơi nhỏ.) Chúng ta có thể tự hào nói rằng hiện nay đã có một nhóm người tới đích. Họ đã sống trong chủ nghĩa cộng sản, “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”. Theo thống kê của chúng tôi, những người này tình cờ thuộc vào tầng lớp có đẳng cấp mà chúng ta nói tới bên trên.

    talaCu: Khi nào thì những người còn lại biết rằng mình đã tới chủ nghĩa cộng sản?

    GS. Rứa: Chúng tôi đã có kế hoạch là khi tất cả mọi người đặt chân vào chủ nghĩa cộng sản thì radio và TV sẽ dừng chương trình của mình lại để đưa tin, đảm bảo đồng bào ở vùng sâu vùng xa cũng được thông báo ngay tức khắc. Các báo điện tử cũng sẽ cập nhật tức thì, báo tin cho đồng bào hải ngoại. talaCu có thể cho tôi số điện thoại, khi đó tôi sẽ nhắn tin SMS cho báo.

    talaCu: Cảm ơn Giáo sư Tô Huy Rứa.

  • hong van MonsterID Icon hong van

    http://www.talawas.org/talaDB/showThu.php?res=11793&rb=14&von=0

    (Bài này đăng 2007!)

    Phỏng vấn Giáo sư Carl Thayer về biểu tình tại Việt Nam
    Phóng viên tự do TK thực hiện

    Giáo sư Carl Thayer Trong thời gian gần đây, ở Việt Nam xảy ra một số cuộc biểu tình của người dân, mà đa số là thanh niên, để phản đối việc Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa trên các khu vực Hoàng Sa và Trường Sa mà Việt Nam cho là lãnh thổ của mình. Phóng viên tự do TK đã có cuộc phỏng vấn ông Carl Thayer, giáo sư tại Học viện Quốc phòng Úc ở Canberra, một chuyên gia hàng đầu và cũng là người có rất nhiều tin tức nội bộ về Việt Nam, về vấn đề này.

    TK: Thưa Giáo sư, ông có thông tin gì khác về phản ứng của chính phủ Trung Quốc với các cuộc biểu tình ở Việt Nam, ngoài phát ngôn chính thức của Bộ Ngoại giao nước này?

    GS. Carl Thayer: Theo tôi được biết, Trung Quốc cũng bất ngờ về các cuộc biểu tình ở Việt Nam. Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào rất bực bội nên đã yêu cầu thư ký gọi điện khiển trách Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh. Ngoài việc giải thích và thanh minh, TBT Nông Đức Mạnh có hứa là Việt Nam sẽ cố gắng hơn nữa trong việc hạn chế người biểu tình. Thay mặt Bộ Chính trị, TBT Nông Đức Mạnh đã trang trọng hứa với thư ký của TBT Hồ Cẩm Đào rằng: “Vì tình hữu nghị đời đời bền vững với Trung Quốc, lãnh đạo Việt Nam sẵn sàng hiến dâng tất cả!”. Sau đó, có vẻ TBT Hồ Cẩm Đào đã bớt tức giận. Theo tôi, đây có thể là một chỉ dấu cho thấy công an Việt Nam sẽ mạnh tay hơn nữa nếu còn xảy ra biểu tình.

    Ngoài Trung Quốc, chính phủ Việt Nam cũng bị áp lực phải ngăn chặn biểu tình từ phía chính phủ Hàn Quốc, vì việc cấm đường ở TP Hồ Chí Minh đã làm ảnh hưởng nặng tới doanh thu của tòa nhà Diamond Plaza, nơi có nhiều cơ sở kinh doanh của các thương gia Hàn Quốc.

    TK: Theo ông, tại sao đa số người Việt Nam vẫn có vẻ bàng quan và chưa tham gia tích cực hơn vào các cuộc biểu tình?

    GS. Carl Thayer: Có thể vì sợ sự ngăn chặn từ phía chính quyền, nhưng tôi có hỏi nhiều người thì họ không tham gia biểu tình vì không tin tưởng vào các cơ quan nhà nước.

    TK: Ông có thể nói rõ hơn ý này được không ạ?

    GS. Carl Thayer: À, đơn giản thôi. Những người này nói với tôi rằng, cố gắng giành lại Trường Sa hay Hoàng Sa để làm gì. Nếu có giành được thì chỉ khoảng 5 – 10 năm sau, cấp ủy, chính quyền địa phương ở những nơi đó cũng sẽ xà xẻo, chia chác đất của Hoàng Sa, Trường Sa cho nhau để mưu lợi cá nhân mà thôi, việc này đã xảy ra rất nhiều ở Việt Nam rồi.

    TK: Theo ông, sự căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc về Hoàng Sa và Trường Sa liệu có thể bùng nổ thành chiến tranh?

    GS. Carl Thayer: Ồ, theo tôi thì điều này không thể xảy ra. Trước đây, trong thời chiến tranh giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, giới lãnh đạo Việt Nam sẵn sàng chiến đấu tới cùng vì đối với họ, mất nước là mất tất cả, không có gì quí hơn độc lập của Tổ quốc. Tuy nhiên, thế hệ lãnh đạo mới ở Việt Nam rất khác. Họ có rất nhiều cái để mất nếu xảy ra chiến tranh. Quyền lực, tài sản, đất đai, các cơ sở làm ăn kinh doanh lớn, các cô bồ nhí trẻ trung xinh đẹp… tất cả những điều đó sẽ biến mất nếu chiến tranh xảy ra hoặc có thêm bất ổn xã hội. Việc Trung Quốc chiếm một vài hòn đảo ở một nơi xa xôi nào đó không gây ảnh hưởng gì nhiều đối với họ. Họ chỉ sợ nhất là tình hình bất ổn do chiến tranh hoặc do những cuộc biểu tình, bởi những người dân có tinh thần dân tộc, kết hợp với đám thanh niên đòi dân chủ gây ra. Tôi cho rằng, thế hệ lãnh đạo mới ở Việt Nam sợ người dân của chính họ hơn sợ Trung Quốc chiếm đất, sợ mất quyền lợi và tài sản của chính họ hơn sợ mất đi một vài hòn đảo heo hút. Vì vậy chắc chắn chiến tranh không thể xảy ra.

    TK: Theo thông báo chính thức thì công an Việt Nam có phát hiện việc một số tổ chức đã xúi giục và tài trợ cho các cuộc biểu tình. Ông có nguồn tin nào về vấn đề này không, thưa Giáo sư?

    GS. Carl Thayer: Nguồn tin nội bộ của tôi cho biết, Bộ Chính trị chắc chắn rằng phải có sự tài trợ của các tổ chức phản động thì các cuộc biểu tình mới có thể kéo dài đến thế. TBT Nông Đức Mạnh đã giao Tổng cục 2, Bộ Quốc phòng, điều tra xem đó là tổ chức phản động nào. Ngay ngày hôm qua, Tổng cục 2 đã phát hiện ra một số tổ chức như vậy. Tuy nhiên, điều bất ngờ rằng đây lại là những tổ chức trong nước chứ không phải nước ngoài. Ví dụ một tổ chức có tên: Liên đoàn các tài xế xe tải chở quá qui định và phóng nhanh vượt ẩu. Sở dĩ tổ chức này góp rất nhiều tiền tài trợ vì khi biểu tình diễn ra, rất nhiều công an giao thông được huy động để cấm đường, ngăn chặn biểu tình, nên không còn đủ lực lượng để ra xa lộ “làm luật” với các lái xe của Liên đoàn này. Do đó, các tài xế trong liên đoàn đỡ được một khoản chi phí rất đáng kể và tha hồ chở nặng, phóng nhanh vượt ẩu, thu nhập tăng rất cao. Ngoài ra, một số nhóm chuyên móc túi, giật đồ của khách du lịch nước ngoài cũng đóng góp tài chính cho các cuộc biểu tình vì một số lớn cảnh sát du lịch đã được điều đi ngăn chặn biểu tình, nên các nhóm móc túi và giật đồ có thể thoải mái hành nghề.


    Rất đông cảnh sát du lịch đã được sử dụng để ngăn chặn biểu tình ở TP Hồ Chí Minh

    TK: Xin cảm ơn Giáo sư về những thông tin bổ ích mà ông cung cấp. Trong thời gian tới chúng tôi hi vọng sẽ được phỏng vấn ông thêm về vấn đề này.

  • Tran Lap MonsterID Icon Tran Lap

    @ayz: không thể trong 10 giây mà nghĩ ra 10 truyện được đâu. Tôi copy những gì tôi đã từng viết.

    Tôi cũng mang nguồn gien trì độn VN, thông minh sáng tạo thế quái nào được so với thế giới.

  • ayz MonsterID Icon ayz

    @Tran Lap:Thế à(nhưng không sao)trong chiếu này tôi thực sự nể bác!

Leave a Reply

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

  

  

  

This blog is kept spam free by WP-SpamFree.