Những mẩu chuyện về nước X (2): Cướp biển cũng phải nể !

 

Cái bọn thích lý sự có thổi lại câu chuyện của một ông Buôn Gió (không hiểu buôn gió thì lãi cái gì nhỉ ?): nước X anh hùng đến mức cướp biển cũng phải kính nể.

Số là, có một thuyền chở hàng của nước X với 24 thủy thủ, trong lúc đang đi ngoài biển khơi, thì bị hải tặc Somalia chặn bắt, và đòi nộp vài triệu đô la mới thả. Các gia đình nạn nhân kêu cứu chính phủ, nhưng mãi không thấy động tĩnh gì; họ xin vay tiền chính phủ X để chuộc lại người thân về, thì nhận được trả lời là: X ta uy tín cao lắm, hải tặc Somalia biết đó là dân X sẽ thả ra thôi, cần gì phải nộp chuộc!

Nếu tụi hải tặc Somalia thả dân X ra chỉ vì nghe uy danh của X, thì đúng là danh tiếng trên thế giới của X cao thật!

Mà cái lão Aziz Nesin đáng nhẽ phải là người X mới đúng, tại sao lại sinh nhầm vào nước Thổ Nhỉ Kỳ nhỉ. Sau này biết đâu sau khi thu thập được đủ vốn để buôn văn tôi lại cạnh tranh được với cái lão Nesin này! Năng nhặt chặt bị mỗi ngày một mẩu chuyện về X.

Print Friendly
 

7 comments to Những mẩu chuyện về nước X (2): Cướp biển cũng phải nể !

  • bimba MonsterID Icon bimba

    Lang thang trên mạng, tình cờ đọc được mấy mẩu chuyện về văn hóa giao thông ở thủ đô thanh lịch của nước X, xin gửi các bạn đọc để giải trí. Tôi vốn là người sinh ra và lớn lên ở vùng đất nổi tiếng “thanh lịch” ấy, giờ đọc mấy câu chuyện này thấy đúng là “cười ra nước mắt”.

    Nguồn:http://phapluatxahoi.vn/2011031710442619p1001c1053/du-chi-tho-duoc-nua-cai-lop-xe.htm

    Tất cả phải lao lên phía trước. Đó hình như là một “mệnh lệnh” rất quen thuộc của người Hà Nội. Dù chỉ thò được nửa cái lốp xe người ta cũng cố chen lên bằng được và dứt khoát không chịu lùi bước. Điều này chính là nguyên nhân cơ bản nhất cho sự nháo nhác, tắc đường trên phố phường Hà Nội.

    Xin đừng đổ lỗi cho đường sá, cho các loại phương tiện đang tham gia giao thông, hay bất cứ gì khác. Tất cả chỉ là thói ích kỷ, sự cá nhân không thương tiếc của con người.

    Thước phim thứ nhất: chờ đèn đỏ

    7h sáng, ngày…

    Hai thanh niên đi xe máy đi lấn đường dành riêng cho ô tô, khi người khác bấm còi thì quay lại chửi thề: “Còi gì mà nhiều thế, tao có bị điếc đâu!”. Thế rồi để xả tức, cậu ngồi đằng sau giơ chân đạp mạnh vào mui xe ô tô của người khác rồi rồ ga phóng lên. Tôi nhớ rõ chiếc ô tô đó màu xanh. Người đi ô tô màu xanh tức quá quay kính xuống, cố ngửa cổ ra khỏi xe chửi: “Đồ mất dạy!”. Trong lúc cố gắng chửi người khác, tay lái anh ta loạng choạng va vào một chiếc ô tô màu đỏ đi bên cạnh. Cú va quyệt bình thường, có lẽ chỉ xước chút sơn. Nhưng ngay lập tức người điều khiển ô tô đỏ phanh gấp, mở cửa nhảy ra. Cái cửa mở đột ngột, khiến hai cô gái đi xe SH đâm sầm, ngã chỏng vó…

    Người ô tô đỏ, bực tím mặt nhảy cồ cồ bắt cái ông đi ô tô xanh dừng lại để giải quyết. Cả quãng đường đang kìn kìn người bỗng nhiên bị tắc nghẽn. Sự nháo nhác bắt đầu rộ lên, nhiều người sốt ruột lao ngay lên vỉa hè, trèo qua lan can cốt làm sao thoát được cái đám đông ngẹt thở ấy.

    Riêng tôi thì bị kẹt cứng vì đi ngay phía sau chiếc ô tô đỏ. Bây giờ chỉ còn cách, tắt máy kéo phanh và chờ. Phải mất gần 20 phút Cảnh sát giao thông mới gỡ xong đám bùng nhùng đó, họ đưa hai chiếc xe xanh – đỏ ấy vào lề đường để giải quyết. Đường có vẻ khai thông, tôi hào hứng nhấn ga phóng lên phía trước, nhưng chưa được 100m thì đèn vàng bật sáng. Lúc này tất cả bắt đầu cuộc đua tốc độ – lao lên – lao lên – lao vượt đèn vàng để không phải chờ đèn đỏ. Sốt ruột vô cùng!

    Và trong lúc đua ấy, tôi cảm thấy mình nên phanh lại bởi sự nguy hiểm. Nhưng ngay lúc đó một người trung niên, ăn vận lịch sự, đi xe Vespa màu vàng lao đến. Vì quá đà lại gặp phải sự phanh gấp của tôi, chiếc xe anh ta đâm sầm vào đuôi xe. Cú đâm khá mạnh, nhưng cũng may chẳng hề hấn gì. Anh ta nhăn mặt đứng lại, tỏ vẻ sốt ruột vì đèn đỏ đã bật sáng. Lúc này mới thấy sự tham lam của người thành phố. Tất thảy nhích lên – nhích lên – nhích lên – cố gắng tận dụng tối đa mặt đường. Cố gắng làm sao để được lên hàng đầu dù đó chỉ là vài centimet. Sự tham lam, cố gắng ấy khiến những chiếc xe: ô tô, xe máy, xe đạp bị nèn lại chật ních. Nhiều người bị bỏng bô kêu oai oái.

    Đèn đỏ bắt đầu đếm: 9-8-7… Còn 6 giây nữa, tất cả vươn cổ rồi ga mím môi, mím lợi để chuẩn bị lao lên phía trước. Đèn đỏ lại đếm: 6-5-4… Còn 3 giây nữa nhưng tất cả đã như phát rồ. Ô tô gầm rú, xe máy gào thét, xe đạp cũng vươn lên. Tất cả chỉ sợ ai đó đi trước. Đèn đỏ đi vào những giây cuối cùng: 3-2… Và chẳng đợi đèn xanh bật sáng, đồng loạt rồ ga phóng lên. Đầu tiên là sự tiện lợi của xe máy. Họ cậy sự nhỏ gọn, tính tăng tốc, sự đột phá nên tất cả ào ào tiến lên. Sự ào ào ấy chẳng tuân theo quy tắc nào, chúng tràn ra mặt đường, chen lên phía trước, lấn vào đường ô tô, đâm thẳng vào phần đường dành cho người đi bộ, khiến vài người lớn tuổi không kịp băng qua cứ thu mình đứng run rẩy, chỉ một chút thả lỏng cũng sẽ bị va phải.

    Phải nói rằng, xe máy lao lên như đám ruồi bu kín tất cả các loại phương tiện khác, vây lấy những người sang đường. Và những chiếc ô tô không thể nhúc nhích. Riêng tôi đứng đầu nên bị những chiếc khác phía sau bấm còi inh ỏi. Bấm còi làm gì nhỉ? Hơ, mình ngu thật, bấm còi là để báo hiệu cho người phía trước biết. Hơ, nhưng tôi biết rõ ràng đằng sau có rất nhiều xe cơ mà. Chỉ cái tội làm sao đi được. Sự sốt ruột cũng khiến tôi cố nhích lên. Rầm – xe tôi chạm phải một cô gái đang cố tình lượn qua, cú va chạm tuy nhẹ nhưng cũng đủ làm cô gái mềm yếu và chiếc xe máy màu mận tím đổ xuống. Ngay lập tức một hiệu ứng Đô – mi – nô … có đến ba chiếc xe máy cùng đổ rầm xuống đường. Tất cả lại nháo nhác, lại tắc đường. Mệt vô cùng.

  • bimba MonsterID Icon bimba

    Thước phim thứ hai: xông lên nào!

    4h chiều…

    Tại Trường Tiểu học Ban Mai (Văn Quán – Hà Đông). Cổng trường lúc này rất đông xe, cả ô tô, xe gắn máy. Phụ huynh nườm nượp ra vào đón con cái. Khúc đường trước cổng trường trở nên nghẹt thở. Có tới 4 chiếc ô tô đang đứng hàng ngang từng đôi một đi ngược chiều nhau. Chiếc thứ nhất màu ghi loại 5 chỗ ngồi, chiếc thứ hai màu vàng loại 5 chỗ ngồi, chiếc thứ ba loại 7 chỗ ngồi màu đen, chiếc thứ tư màu xanh nhạt loại 5 chỗ ngồi.

    Họ bị kẹt cứng ở đó đã khá lâu nhưng không ai chịu nhường ai và bắt đầu mở cửa kính mạt sát nhau. Người thứ nhất là thiếu phụ khá đẹp đi xe màu ghi xem chừng đến đón con nói: “Ông kia cứ dúi lên như thế tôi làm sao đi được!”. Người đàn ông lái xe màu xanh nhạt cũng không vừa: “Tôi đã nháy đèn lại còn cố tình không nhường!”. Người thiếu phụ cáu: “Nháy nháy cái gì… Tôi đi trước!”. Thế rồi chị ta mím môi lầm lì tiến xe dí sát vào mui xe người đối diện. Sự thi gan này khiến cho người đàn ông nổi cáu, cũng rồ ga dọa nạt và nhất quyết không chịu lui bước.

    Hai chiếc xe còn lại cũng kẹt cứng vì không đủ chỗ lách qua. Người ngồi trên xe màu vàng, loại 7 chỗ là một thanh niên còn khá trẻ, có lẽ đi ngang qua đây nên sốt ruột nói to: “Con kia, mày điên à! Tao đâm bẹp đầu bây giờ!”. Người thiếu phụ lúc này nổi đóa, cơn giận khiến vẻ đẹp biến mất thay vào đó là sự lầm lì đến khó tin. Chị ta tắt máy, kéo phanh tay, mở cửa bước thẳng vào trường mặc kệ chiếc xe đứng hiên ngang giữa đường. Hề hề… chịu thua đàn bà đi thôi. Cái người đàn ông ban nãy phải bật đèn hiệu, cài số lùi tỏ ý muốn nhường.

    Nhưng xe anh ta vừa lùi được vài phân thì ngay lập tức chiếc màu vàng đỗ song song ở đó đánh tay lái lấn lên ngay lập tức. Chiếc xe này kính đen kín mít nên tôi không thể quan sát ai đang ngồi trên đó. Chỉ biết đó là chiếc xe tham lam nhất thế giới. Cứ lấn từng centimet một, hễ cứ chiếc xe màu xanh nhạt lùi được chút nào là lấn lên chút đó. Bây giờ con đường lại càng trở nên chật ních hơn. Người đàn ông đi xe màu xanh nhạt lại cáu tiết, mở cửa xe vươn cổ ra mắng: “Từ từ đã nào, để tôi lùi xong đã”. Nhưng chiếc xe màu vàng có cửa đen kín mít kia vẫn cứ lừ lừ tiến lên – im lặng tiến lên.

    Sự tiến lên của chiếc xe màu vàng khiến con đường trở nên đặc cứng. Nhưng cũng khi ấy chiếc xe màu xanh nhạt của người đàn ông có vẻ chịu nhường nhịn kia dừng khựng lại – nhất quyết không lùi nữa. Bây giờ tất thảy 4 cái xe từng đôi một đấu đầu vào nhau mở màn: bấm còi. Mỗi xe một loại còi – mỗi tiếng còi mang tâm trạng y hệt nhau: tránh ra tôi đang tiến lên! Tránh ra tôi đang tiến lên! Bip..Bip…Bip…

    Đường chật cứng với ô tô nhưng xe máy vẫn còn chỗ trống. Tất thảy bắt đầu thể hiện sự nhỏ gọn, tính đột phá, sự tăng tốc… và phong cách tiến lên của mình. Cứ hở chỗ nào là họ lao lên – tiến lên – lách lên – chui lên… Bên này cũng tiến, bên kia cũng tiến tất cả găm vào nhau theo thế cài răng lược. Kẹt cứng.

    Thế rồi bắt đầu cáu bẳn, mạt sát khi chán lại bắt đầu đấu khẩu bằng còi: Bip… Bip… Bip… Những tiếng còi của ô tô, xe máy, cả tiếng chửi rủa, mạt sát ấy quyện lại với nhau tạo nên một thứ âm thanh dày đặc và cùng khẩu hiệu: tất cả tiến lên!

    Thôi, không kể nữa! Mệt!

  • AMA MonsterID Icon AMA

    Thứ 1, GS căn cứ vào nguồn nào để trích dẫn
    “X ta uy tín cao lắm, hải tặc Somalia biết đó là dân X sẽ thả ra thôi, cần gì phải nộp chuộc!”
    Thứ 2, một nhà nước thì không bao giờ để tiền lệ là bắt tay với tội phạm.

  • admin MonsterID Icon admin

    @ AMA

    Đây là các mẩu chuyện dành cho những người thích đùa, nếu AMA mà không biết đùa thì đừng đọc kẻo lại bị trầm cảm nhé !

    Cái câu “X ta uy tín …” (do một thứ trưởng bộ ngoại giao nói) là từ cái nguồn mà tôi có dẫn lại trong mẩu chuyện, chứ tôi cũng không có tài bịa ra đâu. Nó hoàn toàn có thể là tin vịt, không có gì đảm bảo đúng sự thật.

    Nhưng khi mà một bác X to có thể khoe là vỗ vai tổng thống Obama để khuyên bảo ông ta đồng thời chia rẽ nội bộ nước Mỹ, hay là cùng với Cuba tạo thành 2 trụ cột hòa bình thế giới, thì một bác X nhỏ hơn có nói câu đó thật thì cũng không có gì là đáng ngạc nhiên lắm.

    Các tầu thủy của các nước khi bị hải tặc Somalia bắt, cũng phải chuộc tiền khi không có cách nào khác. Tra internet sẽ thấy các tin Hàn Quốc, Đức, v.v. chuộc tiền. Chính phủ Pháp theo tôi nhớ cũng có chuộc tiền cho 1 vụ bắt cóc con tin ở Nam Mỹ. Người ta vẫn phải dùng quân đội đi bắt hải tặc hoặc là đi yểm hộ các tuyến đường biển quan trọng, nhưng khi dân bị hải tặc bắt, thì vẫn phải chuộc tiền. Chuộc tiền không có nghĩa là bắt tay với tội phạm.

    Còn việc chuộc tiền là trách nhiệm của ai thì tôi không rõ. Dân nước X nghe nói cũng có đòi chính phủ phải chuộc đâu. Họ nghèo quá, không có tiền và cũng chẳng có ai bảo vệ, chỉ vay tiền để tự đi chuộc mà cũng không được cho vay thôi !

    Nói một cách nghiêm túc hơn, thì trong lý thuyết trò chơi người ta có bàn đến việc có nên trả tiền cho các vụ bắt con tin hay không.
    Kết luận là có, nếu muốn con tin được sống, nếu như kẻ bắt con tin là tội phạm chuyên nghiệp.

    Vì sao ?

    Tội phạm chuyên nghiệp cũng biết “giữ uy tín” và làm đúng theo điều nó nói. Nếu nó đòi tiền mà không trả thì nó giết, trả thì nó thả. Nó thả, vì nếu nó giết thì lần sau nó đòi tiền chuộc không ai trả tiền chuộc nữa. Còn nếu không trả thì nó giết, không thì lần sau cũng không ai trả tiền nó nữa. Mục đích của nó không phải là giết người, mà là kiếm được nhiều tiền nhiều lần. Nó chỉ coi mạng người như nghóe, ai cần giết thì nó giết thôi, chứ nó cũng không giết nếu việc đó không có lợi cho nó.

    Bởi vậy xử lý tội phạm chuyên nghiệp lại có khi dễ hơn tội phạm nghiệp dư. Nghiệp dư không đoán trước được là sẽ làm gì.

  • bimba MonsterID Icon bimba

    Bạn AMA thư giãn chút nào :-). Bác admin đọc ở chỗ khác thấy chuyện này vui thì đem về đây kể lại, nhưng bác ấy đã cho vào cái mục có tiêu chí “cười ra nước mắt” với cái tên là “chuyện nước X”, chứng tỏ bác ấy cũng không dám đảm bảo về tính xác thực của câu chuyện rồi mà. Tuy vậy, nếu bạn có thông tin xác thực nào khác về chuyện này để cung cấp cho mọi người biết thì rất hay.

  • AMA MonsterID Icon AMA

    @bimba, admin: cảm ơn mọi người, AMA đang cố gắng thư giãn, hình như comment vừa rồi có vẻ cứng nhắc. Vậy AMA hiểu câu chốt của admin, đây là câu chuyện đùa và suy diễn [nó đúng hay không thì admin không biết, AMA lại càng không biết :)]
    Nếu đã có “tiền lệ” bắt tay với cướp hay khủng bố (bản thân điều này cũng vi phạm chính pháp luật của nước đó) thì sau này họ dễ dãi thôi, mà cướp hay khủng bố càng làm càn [chuyên nghiệp hay không chả là vấn đề, vì họ không có hứa sau này để công dân các nước đó yên ổn :)]. Đôi khi cũng phải bắt “ngầm” hoặc trong trường hợp cực chẳng đã mới làm thế. AMA không biết chính sách của Bộ ngoại giao thế nào, họ thờ ơ hay quan tâm ở mức độ nào (ai cũng biết bộ máy công quyền rất quan liêu) nhưng AMA đoán VN không bắt tay (vì không có “tiền lệ” như thế, mà BNG cũng chẳng có quyền để chi tiền cho cướp biển) với lại càng không có khả năng điều chiến hạm, phi cơ hay đặc nhiệm truy bắt cướp biển và giải cứu con tin mà chỉ có thể dựa vào quan hệ với nước lớn để giúp đỡ thôi.

  • Mèo MonsterID Icon Mèo

    Về vụ chuộc tiền, em nhớ là chủ hãng tàu bị bắt phải trả tiền chuộc, không phải chính phủ trả đâu.
    Có một số nước như Ý, thì cấm tiệt đặt ngoài vòng pháp luật mọi hình thức trả tiền chuộc.

Leave a Reply

  

  

  

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Spam Protection by WP-SpamFree