Trang Trại Súc Vật và các truyện khác của Orwell

Hôm nay, trong lúc ăn cơm trưa, tôi mới hỏi cậu con trai xem có biết Orwell không. Hóa ra là nó cũng biết, và  quyển “Trang Trại Súc Vật” (nguyên văn tiếng Anh: Animal Farm) có trong chương trình phổ thông lớp 11 của Pháp (tiếng Pháp là lớp “premier”), nó đã phải học, thế mà tôi quan liêu quá không biết hoặc là đã quên mất. Thật thú vị khi thấy học sinh phổ thông của Pháp cũng được học về quyển truyện này.

Tôi còn nhớ mang máng, lần đầu tiên được biết đến “Trang Trại Súc Vật” là khi ở Nga, lúc Liên Xô sắp sụp đổ. Ngày xưa ở Liên Xô người ta cấm nó nên hiếm ai được biết. Và người ta còn nói rằng ông Orwell này được ăn tiền của bọn tư bản đế quốc để viết truyện nói xấu Liên Xô. Nhưng thời cuối những năm 1980 thì không còn cấm đoán được nữa, và truyện này được lưu truyền ở Nga. Ai đọc truyện đó lần đầu chắc cũng không khỏi “giật mình”, vì nó là một thứ truyện ngụ ngôn (như kiểu ngụ ngôn Lafontaine) nhưng mà là ngụ ngôn hiện đại, mô tả một “cuộc cách mạng của các con vật để xóa bỏ bóc lột” đã thành công nhưng cuối cùng các con vật lại trở thành nô lệ cho một chế độ độc tài mà chính chúng làm cách mạng để tạo dựng lên như thế nào.

Hôm nay tôi mới có dịp ngồi tìm hiểu qua về ông Orwell:

Orwell là người Anh nhưng sinh ra ở Ấn Độ vào năm 1903 và tên là Eric Blair, còn George Orwell là bút danh của ông ta. Ông lớn lên ở Ấn Độ, và tham gia vào đội ngũ cảnh sát (của Anh lúc đó) tại Ấn Độ. Nhưng sau đó ông bỏ “nghề binh”, quay trở về Anh, và quyết tâm theo đuổi nghề yêu thích của mình là viết văn. Thời kỳ đầu ở Anh (những năm 1930-1933), ông ta sống chật vật qua ngày, với những công việc như là bồi bàn, phụ bếp, dạy học, viết bình luận cho báo chí, và đồng thời viết truyện dài đầu tiên của ông nhan đề “Những ngày Miến Điện” (Burmese Days), kể về thời ông được cử đi sang Miến Điện  khi còn làm cảnh sát. Quyển truyện này đầu tiên được in ra ở Mỹ năm 1935 (vì ở Anh không ai chịu mua bản quyền), rồi sau đó có được in ở Anh. Cũng vào quãng đó, ông bắt đầu bị viêm phổi mãn tính.

Vào năm 1936, khi nội chiến ở Tây Ban Nha xảy ra, Orwell nhận thấy hiểm họa của Phát Xít, và đã tình nguyện sang Barcelona chiến đấu trong hàng ngũ quân cộng hòa bên cạnh những người cộng sản ở đó, và bị bắn tỉa bị thương ở cổ nhưng không chết. Sau đó ông quay trở về Anh, và viết truyện “Homage to Catalonia”, xuất bản năm 1938, ca ngợi sự chiến đấu chống Phát Xít ở vùng Catalonia (Tây Ban Nha), nhưng đồng thời lên án phe cộng sản lợi dụng cuộc chiến này cho mục đích riêng của mình (?) Năm 1939 ông xin gia nhập quân đội Anh, nhưng bị từ chối vì lý do sức khỏe, và cuối cùng thì được cho vào Home Guard (quân phòng vệ). Sau đó ông làm việc cho BBC, rồi trở thành biên tập viên văn học cho tờ báo Tribune, và đồng thời sáng tác văn học.

Orwell viết nhiều truyện (quyển tuyển tập truyện Orwell mà tôi mới lấy ở trên mạng về có 6 truyện), nhưng trong đó có hai truyện bất hủ, mà các thế kỷ sau người ta sẽ còn phải nhắc đến, đó là: Animal Farm (1945), và 1984 (1949).Có lẽ bệnh tật và vết thương làm sức khỏe của Orwell giảm sút nhanh chóng, và ông bị chết vì sức khỏe quá yếu vào năm 1950 khi chưa đầy 47 tuổi.

Ngay từ khi mới in ra, truyện Animal Farm đã được coi là nhằm vào Stalin. Bởi vậy, ở các nước xã hội chủ nghĩa, truyện của Orwell bị coi là cực kỳ phản động. Tuy nhiên, đến năm 2010, Quốc Hội Nga đã chính thức công nhận Stalin là đồ tể giết hại nhiều người vô tội, và có lẽ không ai ở Nga lại không biết đến Animal Farm.

Quyển 1984 thì không phải là truyện ngụ ngôn, mà là một truyện viễn tưởng về thế giới vào năm 1984 (lúc truyện viết ra là năm 1949), với sự thống trị của một độc tài, với một bộ máy tuyên truyền lừa bịp rửa não dân chúng, làm cho nhân dân u mê không còn phân biệt được gì nữa. “Chiến tranh là hòa bình, tự do là nô lệ, ngu si là sức mạnh”. Từ Big Brother hình như xuất phát chính từ quyển sách này. Quyển 1984 có tính “cảnh báo” cả với các nước phương Tây. Khi Mỹ đổ tội cho Irak có vũ khí hạt nhân để lấy cơ đánh Irak, rồi các tuyên truyền nhảm nhí của Mỹ về vấn đề Irak hay vấn đề chống khủng bố, lại làm người ta nhớ đến quyển sách này 1984 này.

Print Friendly

18 comments to Trang Trại Súc Vật và các truyện khác của Orwell

  • hong van MonsterID Icon hong van

    Quyển 1984 thì không phải nhằm vào Liên Xô, mà nhằm vào chính xã hội tư bản, với nguy cơ độc tài hóa, cai trị nhân dân bằng tuyên truyền lừa dối. Từ Big Brother hình như xuất phát chính từ quyển sách này. Và việc Mỹ đổ tội cho Irak có vũ khí hạt nhân để lấy cơ đánh Irak, rồi các tuyên truyền nhảm nhí của Mỹ về vấn đề Irak hay vấn đề chống khủng bố, lại làm người ta nhớ đến quyển sách này ?! (admin)

    Khong hieu tai sao Zung lai co y kien nay? Hoi minh doc quyen nay dung nam 1984 tai
    Nga, thi ai cung nghi no noi ve nuoc Nga nam 1984.

    Con day la doan trich y kien cua Orwell

    http://en.wikipedia.org/wiki/Nineteen_Eighty-Four

    In the essay “Why I Write” (1946), Orwell described himself as a Democratic Socialist.[20] Thus, in his 16 June 1949 letter to Francis Henson of the United Automobile Workers about the excerpts published in Life (25 July 1949) magazine and The New York Times Book Review (31 July 1949), Orwell said:
    My recent novel [Nineteen Eighty-Four] is NOT intended as an attack on Socialism or on the British Labour Party (of which I am a supporter), but as a show-up of the perversions . . . which have already been partly realized in Communism and Fascism. . . . The scene of the book is laid in Britain in order to emphasize that the English-speaking races are not innately better than anyone else, and that totalitarianism, if not fought against, could triumph anywhere.

  • hong van MonsterID Icon hong van

    O Vietnam cung co Newspeak nhu o Oceania day nhe, thi du “tau la”, “nuoc la”.

  • hong van MonsterID Icon hong van

    Them nua ” dien bien hoa binh” cung la Newspeak. Chac con nhieu thi du lam.

  • admin MonsterID Icon admin

    @ chị Vân

    Em có sửa lại rồi

    Orwell không phải là nhằm vào Mỹ hay Anh, mà chỉ là tưởng tượng một chế độ độc tài và bịp bợm sẽ ra sao thôi. Cảm hứng có thể từ mô hình Phát Xít và CS Xô Viết, và cả hai đều tuyên truyền giỏi. Nhưng mà khi chính phủ Mỹ cũng giở những bài tuyên truyền bịp bợm (chẳng hạn dựng đứng lên “chứng cớ” vũ khí hạt nhân ở Irak), và cũng spy dân chúng, thì người ta lại nhớ đến 1984.

    http://en.wikipedia.org/wiki/Big_Brother_%28Nineteen_Eighty-Four%29

  • Nkd MonsterID Icon Nkd

    Ông này giỏi nhỉ, từ năm 1944 mà ông đã tiên đoán bao nhiêu sự kiện.

    Hồi trước có 1 bài phân tích vì sao cách mạng vô sản không thể xảy ra ở tây Âu, mà chỉ xảy ra ở các nước kiểu như Nga và các nước kém phát triển. Mặc dù các tác giả của học thuyết cách mạng đều là người Đức, quốc tế cộng sản cũng phát triển đầu tiên ở Pháp. Đại khái là vì dân tây Âu thích tranh cãi quá, không chú nào để chịu chú nào ngồi lên đầu lên cổ mình. Hơn nữa, tịch thu của cải của bọn giầu tập trung lại là không thể chấp nhận được. Thế nên mặc dù ý tưởng “mình vì mọi người, mọi người vì mình” rất hay ho, nhưng chẳng được ai hưởng ứng. Chủ nghĩa cộng sản bị bao nhiêu người chỉ trích: Rosa Luxembourg, Hayek, Orwen và sau này cả Aye Rand…đều xuất xứ từ phương tây.

    Dân Nga ngố với các nước kém phát triển như Việt nam, Trung quốc, Lào, Triều tiên… chả nghĩ ngợi, động não tranh luận gì. Sùng bái đẳng cấp, thứ bậc, cho nên ông nào cũng lẳng lặng phấn đấu, bao giờ thành danh hoặc về hưu thì mới nghĩ đến cộng đồng.

    Chừng nào còn có ham muốn ngồi lên đầu lên cổ nhau, thì không thể phát triển tranh luận => không thể phát triển xã hội dân sự được.

    Giờ phải bắt đầu lại bằng các bài học bình đẳng của phương tây. Điều chỉnh mục đích sống cho thanh niên.

  • bích phượng MonsterID Icon bích phượng

    Nkd nói đúng. Phải công nhận cái tài của Orwell là ngay từ những năm đấy đã thấu hiểu tính chất độc tài của cách mạng vô sản. Có lẽ vì bản thân ông ấy cũng từng tin tưởng và đấu tranh cho CNXH, rồi sau đó hiểu ra vấn đề và vỡ mộng…

    Đầu tiên, mục đích của “Trang trại gia súc” là châm biếm cách mạng Nga và tố cáo Stalin, nhưng sau đó thì người dân nào của phe XHCN cũng tìm thấy hình ảnh nước mình trong đó. Con lợn Napoleon, để loại trừ con lợn Snowball, đã gán cho nó cái tội “gián điệp”… Mánh này, người Việt mình lạ gì nhỉ…

    Admin ơi, “Trạng trại súc vật” đã được in ở VN chưa vậy?

  • bích phượng MonsterID Icon bích phượng

    Thấy cái tin giật gân này trên Thể Thao-Văn hóa.

    MỘT CUỐN TIỂU THUYỂ VIỆT NAM BỊ “LUỘC” TẠI PHÁP

    (TT&VH) – Giới yêu văn học nghệ thuật nước nhà vốn đã ngán ngẩm vì tình trạng đạo văn, đạo nhạc, đạo ý tưởng một cách dồn dập trong những năm vừa qua giờ đây lại phải đón nhận một tin buồn nữa: cuốn tiểu thuyết Chuyện tình viên phó sứ của nhà văn Nguyễn Thị Mỹ Dung đã bị dịch gần như nguyên xi sang tiếng Pháp mà không được thông báo. Điều đáng nói là cuốn tiểu thuyết này được đứng tên bởi một nhà xuất bản danh tiếng của Pháp…

    đọc tiếp: http://thethaovanhoa.vn/173N20101223100700197T133/mot-cuon-tieu-thuyet-viet-nam-bi-luoc-tai-phap.htm

    CHÚ Ý:
    – Nhà xuất bản L’Harmatan thì không nổi tiếng ở Pháp (có thể bỏ tiền để in), nhưng người “luộc” cuốn tiểu thuyết này là bà Trần Thị Hảo thì kha khá nổi tiếng trong giới cán bộ lãnh đạo ngoại giao VN – nếu Phượng không nhầm thì là phu nhân của Đại Sứ Việt Nam tại Liên Hợp Quốc!!!

    Giật gân chưa: tiến sĩ, giảng viên đại học, phu nhân đại sứ mà đạo văn, ngay tại Pháp!!!

  • admin MonsterID Icon admin

    @ Bích Phượng

    Có phải bà này là trước là giảng viên ở ĐHSP ngoại ngữ, vaf là vợ ông Vũ Dũng (?) Đại sứ của VN tại Liện Hợp Quốc tại Geneve không ?

  • bích phượng MonsterID Icon bích phượng

    Admin,
    Phượng không biết gì về đ/c đại sứ kia, chỉ thấy bà này đi đâu hay gặp ai cũng tự giới thiệu là GS đại học và phu nhân đại sứ. Dân tiếng Pháp thì đúng rồi. Mặt mày cũng khá xinh (hihi)

Leave a Reply

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

  

  

  

This blog is kept spam free by WP-SpamFree.