Bài thơ “Prose du bonheur et d’Elsa” của Aragon

 

Bài thơ Prose du bonheur et d’Elsa (Bài thơ về hạnh phúc và về Elsa) là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của Louis Aragon (1897-1982), trong tập thơ “Le roman inachevé” (1956). Một phần của bài thơ này đã được Jean Ferrat phổ nhạc thành bài hát Que serais je sans toi (anh sẽ là gì nếu thiếu em) từ thập kỷ 1960:

Bài thơ này  được nhà thơ Tế Hanh dịch rất hay sang tiếng Việt với nhan đề Tình yêu và hạnh phúc, và trở thành một trong những bài thơ dịch được yêu thích nhất ở Việt Nam. Hơi tiếc là bản dịch của Tế Hanh (mà tôi được biết) đã bỏ đi một số đoạn rất hay của bài thơ của Aragon, chẳng hạn đoạn có những câu “Que serais je sans toi …”. Bản gốc bài thơ này rất là dài,  đến mức tuy rất hay, nhưng hầu như ở trên mạng không có chỗ nào có bản đầy đủ của bài thơ này, mà chỉ có trích đoạn một số khúc. (Tôi cũng mới chỉ tìm được các trích đoạn, không có bản gốc).

Aragon từng tham gia cả hai cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất và thứ hai với tư cách bác sĩ quân đội, rồi tham gia du kích (résistance) chống Phát Xít Đức ở Pháp. Ông là con người của lý tưởng, gia nhập Đảng Cộng Sản Pháp vì những lý tưởng cao đẹp của chủ nghĩa CS thời đó, từng là thành viên của “Bộ Chính Trị” của Đảng này, và từng viết những bài thơ cơ ngợi chủ nghĩa CS. Trong đó có bài được dịch ra tiếng Việt là “Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng” và được Phạm Tuyên phổ nhạc. Tuy nhiên, từ khi biết được những tội ác tầy trời của Stalin, ông bắt đầu đặt nhiều câu hỏi nghi ngờ, và có cái nhìn phê phán với chính quyền Xô Viết.

Vợ của Aragon là bà Elsa Triolet (1896-1970), cũng là một nhà văn lớn, gốc Nga Do Thái, được giải Goncourt năm 1944.  Bà là em vợ của nhà thơ Maiakovskii, đầu tiên lấy một sĩ quan quân đội Pháp tên là Triolet (do vậy mang họ Triolet, còn họ của bà lúc sinh ra là Kagan), di tản sang Pháp, nhưng sau đó bỏ viên sĩ quan này. Đến quãng năm 1928 thì Aragon và Elsa quen nhau, nhưng đến năm 1939 họ mới cưới nhau. Bà Elsa đã có ảnh hưởng vô cùng lớn đến Aragon. Việc ông tham gia Đảng Cộng Sản Pháp cũng là do ảnh hưởng của bà. Các bài thơ ông viết có Elsa trong đó, là viết về bà.

Bản dịch của tế Hanh (của trích đoạn bài thơ):

TÌNH YÊU VÀ HẠNH PHÚC

Chuyện nhân thế nhờ em anh biết được
Anh nhìn đời theo con mắt của em
Anh học em như người ta tìm nước suối
Như người ta nhìn ngôi sao mơ ước
Như của khách qua lặp lại khúc êm đềm,
Một thoáng rung anh cũng rõ ràng thêm

Tất cả những gì về anh nhờ em anh mới rõ
Ngày đã đứng trưa trời có lẽ xanh rồi,
Hạnh phúc không phải ngọn đèn nơi quán nhỏ
Em cầm tay anh trong cuộc đời đau khổ
Mà con người chưa biết nghĩa chung đôi
Em cầm tay anh như một người yêu sung sướng nhất đời

Anh vừa thốt ra một lời tự thú
Câu thơ nào đã gợi câu thơ đây
Như biển với người bơi – Như bàn chân và cát lún,
Như tấm khăn bàn và trán người tựa ngủ,
Cửa sổ với cơn giông. Mặt gương và cánh chim bay
Bàn tay em ve vuốt chiếc bao tay

Anh nói thế phải chăng trời bắt tội
Anh đã bán cả tâm tư bán cả bóng hình
Anh đã để trái tim trên lẽ phải,
Anh đã nói điệu vần không cưỡng lại
Không đắn đo anh đã tỏ tận tình
Ai chẳng run lên khi cho hạnh phúc về mình

Hạnh phúc là một tiếng vô cùng chua chát
Ma quái nào che dấu nghĩa làm chi
Tóc ảo mộng và bàn tay huyền họăc
Những cặp tình nhân ngày xưa đã mất
Hạnh phúc như vàng kia ôi hai tiếng dịệu kỳ
Nó lăn trên sàn như con súc sắc lăn đi

Ai nói đến hạnh phúc mắt thường buồn da diết
Như tiếng than dài nỗi tuyệt vọng chua cay
Dây đàn đứt trong tay người đánh nhịp
Nhưng tôi cho hạnh phúc con người có thật
Không phải trong mơ không phải trong mây
Mà ở nơi bến lạ bờ xa trên qủa đất này

Các anh tin hay không lời tôi nói
Tôi đã khổ đau nên có đủ quyền
Dẫu mặt trời cứ xa khi người ta bước tới,
Dẫu cho cổ con người dành cho tay đao phủ,
Dẫu cánh tay giang chờ đinh đóng treo lên,
Hạnh phúc con người vẫn có và tôi tin.

Tế Hanh dịch

(Chú ý tam sao thất bản: Tế Hanh dịch rất sát nghĩa, nhưng trên internet có rất nhiều bản chép sai, thành ra có những câu vô nghĩa hay lệch nghĩa đi so với bản của Tế Hanh, chẳng hạn như “Anh nhìn đời theo con mắt của anh”).

Trích đoạn mà Tế Hanh dịch:

J’ai tout appris de toi sur les choses humaines
Et j’ai vu désormais le monde à ta façon
J’ai tout appris de toi comme on boit aux fontaines
Comme on lit dans le ciel les étoiles lointaines
Comme au passant qui chante on reprend sa chanson
J’ai tout appris de toi jusqu’au sens du frisson

J’ai tout appris de toi pour ce qui me concerne
Qu’il fait jour à midi qu’un ciel peut être bleu
Que le bonheur n’est pas un quinquet de taverne
Tu m’as pris par la main dans cet enfer moderne
Où l’homme ne sait plus ce que c’est qu’être deux
Tu m’as pris par la main comme un amant heureux

II vient de m’échapper un aveu redoutable
Quel verset appelait ce répons imprudent
Comme un nageur la mer comme un pied nu le sable
Comme un front de dormeur la nappe sur la table
L’alouette un miroir la porte l’ouragan
La forme de ta main la caresse du gant

Le ciel va-t-il vraiment me le tenir à crime
Je l’ai dit j’ai vendu mon ombre et mon secret
Ce que ressent mon cœur sur la sagesse prime
Je l’ai dit sans savoir emporté par la rime
Je l’ai dit sans calcul je l’ai dit d’un seul trait
De s’être dit heureux qui donc ne blêmirait

Le bonheur c’est un mot terriblement amer
Quel monstre emprunte ici le masque d’une idée
Sa coiffure de sphinx et ses bras de chimère
Debout dans les tombeaux des couples qui s’aimèrent
Le bonheur comme l’or est un mot clabaudé
Il roule sur la dalle avec un bruit de dés

Qui parle du bonheur a souvent les yeux tristes
N’est-ce pas un sanglot de la déconvenue
Une corde brisée aux doigts du guitariste
Et pourtant je vous dis que le bonheur existe
Ailleurs que dans le rêve ailleurs que dans les nues
Terre terre voici ses rades inconnues

Croyez-moi ne me croyez pas quand j’en témoigne
Ce que je sais du malheur m’en donne le droit
Si quand on marche vers le soleil il s’éloigne
Si la nuque de l’homme est faite pour la poigne
Du bourreau si ses bras sont promis à la croix
Le bonheur existe et j’y crois

Trích đoạn cho học sinh phổ thông ở Pháp:

(Trích đoạn này có những khúc không có trong trích đoạn mà Tế Hanh dịch, và ngược lại không có một số khúc mà Tế Hanh dịch)

J’étais celui qui sait seulement être contre
Celui qui sur le noir parie à tout moment
Que serais-je sans toi qui vins à ma rencontre.
Que cette heure arrêtée au cadran de la montre.
Que serais-je sans toi qu’un coeur au bois dormant.
Que serais-je sans toi que ce balbutiement.

Un bonhomme hagard qui ferme sa fenêtre
Un vieux cabot parlant dans anciennes tournées
L’escamoteur qu’on fait à son tour disparaître
Je vois parfois celui que je n’eus manqué d’être
Si tu n’étais venue changer ma destinée
Et n’avais relevé le cheval couronné

Je te dois tout je ne suis rien que ta poussière
Chaque mot de mon chant c’est de toi qu’il venait
Quand ton pied s’y posa je n’étais qu’une pierre
Ma gloire et ma grandeur seront d’être ton lierre
Le fidèle miroir où tu te reconnais
Je ne suis que ton ombre et a menue monnaie

J’ai tout appris de toi sur les choses humaines.
Et j’ai vu désormais le monde à ta façon.
J’ai tout appris de toi comme on boit aux fontaines
Comme on lit dans le ciel les étoiles lointaines.
Comme au passant qui chante, on reprend sa chanson.
J’ai tout appris de toi jusqu’au sens de frisson.

J’ai tout appris de toi pour ce qui me concerne.
Qu’il fait jour à midi, qu’un ciel peut être bleu
Que le bonheur n’est pas un quinquet de taverne.
Tu m’as pris par la main, dans cet enfer moderne
Où l’homme ne sait plus ce que c’est qu’être deux.
Tu m’as pris par la main comme un amant heureux.

Lời bài hát “Que serais je sans toi” của Jean Ferrat:

Que serais-je sans toi qui vins à ma rencontre
Que serais-je sans toi qu’un coeur au bois dormant
Que cette heure arrêtée au cadran de la montre
Que serais-je sans toi que ce balbutiement.

J’ai tout appris de toi sur les choses humaines
Et j’ai vu désormais le monde à ta façon
J’ai tout appris de toi comme on boit aux fontaines
Comme on lit dans le ciel les étoiles lointaines
Comme au passant qui chante on reprend sa chanson
J’ai tout appris de toi jusqu’au sens du frisson.

Que serais-je sans toi qui vins à ma rencontre
Que serais-je sans toi qu’un coeur au bois dormant
Que cette heure arrêtée au cadran de la montre
Que serais-je sans toi que ce balbutiement.

J’ai tout appris de toi pour ce qui me concerne
Qu’il fait jour à midi, qu’un ciel peut être bleu
Que le bonheur n’est pas un quinquet de taverne
Tu m’as pris par la main dans cet enfer moderne
Où l’homme ne sait plus ce que c’est qu’être deux
Tu m’as pris par la main comme un amant heureux.

Que serais-je sans toi qui vins à ma rencontre
Que serais-je sans toi qu’un coeur au bois dormant
Que cette heure arrêtée au cadran de la montre
Que serais-je sans toi que ce balbutiement.

Qui parle de bonheur a souvent les yeux tristes
N’est-ce pas un sanglot que la déconvenue
Une corde brisée aux doigts du guitariste
Et pourtant je vous dis que le bonheur existe
Ailleurs que dans le rêve, ailleurs que dans les nues.
Terre, terre, voici ses rades inconnues.

Que serais-je sans toi qui vins à ma rencontre
Que serais-je sans toi qu’un coeur au bois dormant
Que cette heure arrêtée au cadran de la montre
Que serais-je sans toi que ce balbutiement.

Một trích đoạn khác của bài thơ:

Sa première pensée appelle son amour
Elsa L’aurore a brui du ressac des marées
Elsa Je tombe Où suis je Et comme un galet lourd
L’homme roule après l’eau sur les sables du jour
Donc une fois de plus la mort s’est retirée
Abandonnant ici ce corps a rémérer

Ce coeur qui me meurtrit est-ce encore moi-meme
Quel archet sur ma tempe accorde un violon
Elsa Tout reprend souffle à dire que je t’aime
Chaque aube qui se lève est un nouveau bapteme
Et te remet vivante à ma lèvre de plomb
Elsa Tout reprend souffle à murmurer ton nom

Le monde auprès de toi recommence une enfance
Déchirant les lambeaux d’un songe mal éteint
Et je sors du sommeil et je sors de l’absence
Sans avoir jamais su trouver accoutumance
A rouvrir près de toi mes yeux tous les matins
A revenir vers toi de mes déserts lointains

Tout ce qui fut sera pour peu qu’on s’en souvienne
En dormant mon passé que ne l’ai-je perdu
Mais voilà je gardais une main dans les miennes
Il suffit d’une main que l’univers vous tienne
Toi que j’ai dans mes bras dis où m’entraines-tu
Douleur et douceur d’etre ensemble confondues

[...] Quoi je dormais toujours ou qu’est ce paysage
Quel songe m’habitait dans l’intime des draps
Où tu vas je te suis La vie est ton sillage
Je te tiens contre moi Tout le reste est mirage
J’étais fou tout à l’heure Allons où tu voudras
Non je n’ai jamais mal quand je t’ai dans mes bras

Je vis pour ce soleil secret cette lumière
Depuis le premier jour a jouer sur ta joue
Cette lèvre rendue à sa paleur première
On peut me déchirer de toutes les manières
M’écarteler briser percer de milles trous
Souffrir en vaut la peine et j’accepte ma roue

[...] L’amour que j’ai de toi garde son droit d’ainesse
Sur toute autre raison par quoi vivre est basé
C’est par toi que mes jours des ténèbres renaissent
C’est par toi que je vis Elsa de ma jeunesse
O saisons de mon coeur o lueurs epousées
Elsa ma soif et ma rosée

[...]Comme un battoir laisé dans le bleu des lessives
Un chant dans la poitrine à jamais enfui
L’ombre oblique d’un arbre abbatu sur la rive
Que serais je sans toi qu’un homme à la dérive
Au fil de l’étange mort une étoupe rouie
Ou l’épave à vau-l’eau d’un temps évanoui

J’étais celui qui sait seulement etre contre
Celui qui sur le noir parie à tout moment
Que serais-je sans toi qui vins à ma rencontre
Que cette heure arretée au cadran de la montre
Que serais-je sans toi qu’un coeur au bois dormant
Que serais-je sans toi que ce balbutiement

[...] Je te dois tout je ne suis rien que ta poussière
Chaque mot de mon chant c’est de toi qu’il venait
Quand ton pied s’y posa je n’étais qu’une pierre
Ma gloire et ma grandeur seront d’etre ton lierre
Le fidèle miroir où tu te reconnais
Je ne suis que ton ombre et ta menue monnaie

[...] Croyez-moi ne me croyez pas quand j’en témoigne
Ce que je sais du malheur m’en donne le droit
Si quand on marche vers le soleil il s’éloigne
Si la nuque de l’homme est faite pour la poigne
Du bourreau si ses bras sont promis a la croix
Le bonheur existe et j’y crois [...]

Print Friendly
 

6 comments to Bài thơ “Prose du bonheur et d’Elsa” của Aragon


  • Đời sẽ ra sao không có em – Que serais-je sans toi
    ==========================

    http://www.hanoiparis.com/construct.php?page=poeme&idfam=12&idpoeme=4170

    Thơ Louis Aragon

    Đời sẽ ra sao không có em đến hẹn với anh
    Đời sẽ ra sao không có em trái tim trong rừng ngủ yên
    Đời sẽ ra sao giờ ấy ngừng đập cánh trên đồng hồ
    Đời sẽ ra sao không có em lời nói ấp úng ngượng ngùng

    *

    Anh học tất cả từ em về những chuyện con người
    Và kể từ đây từ nay anh nhìn thế giới theo cách riêng em
    Anh học tất cả từ em như người ta uống nước giếng
    Như đọc trong bầ trời những vì sao xa xăm
    Như người ngang qua hát người ta sao lại bài ca mình
    Anh học tất cả từ em cho đến tận cái rùng mình

    *

    Đời sẽ ra sao không có em đến hẹn với anh
    Đời sẽ ra sao không có em trái tim trong rừng ngủ yên
    Đời sẽ ra sao giờ ấy ngừng đập cánh trên đồng hồ
    Đời sẽ ra sao không có em lời nói ấp úng ngượng ngùng

    *

    Anh học tất cả từ em về điều gì liên quan về anh
    Như trời sáng về trưa như bầu trời có lễ mầu xanh
    Như cái diễm phúc này không phải là ngọn đèn dầu tửu điếm
    Em cầm tay lòng tay anh trong cái địa ngục hiện đại này
    Nơi ấy con người chẳng còn biết nữa cái gì là chỉ hai người
    Em cầm tay lòng tay anh như người tình hạnh phúc

    *

    Đời sẽ ra sao không có em đến hẹn với anh
    Đời sẽ ra sao không có em trái tim trong rừng ngủ yên
    Đời sẽ ra sao giờ ấy ngừng đập cánh trên đồng hồ
    Đời sẽ ra sao không có em lời nói ấp úng ngượng ngùng

    *

    >
    Nói về hạnh phúc thường bằng đôi mắt vời vợi buồn
    Có phải chăng tiếng nức nở chán chường thất vọng
    Sợi dây đàn tan vỡ dưới ngón tay diệu thủ tây ban cầm
    Và cho dù anh bảo em rằng hạnh phúc hiện hữu
    Đâu đó trong mộng mơ đâu đó trên đường phố
    Là đây trái đất trần gian những thung lũng xa lạ bỏ hoang

    *

    Đời sẽ ra sao không có em đến hẹn với anh
    Đời sẽ ra sao không có em trái tim trong rừng ngủ yên
    Đời sẽ ra sao giờ ấy ngừng đập cánh trên đồng hồ
    Đời sẽ ra sao không có em lời nói ấp úng ngượng ngùng

    Nguyễn Hữu Viện chuyển ngữ nhân ngày an táng Nhạc ca sĩ dấn thân Pháp Jean FERRAT 16/03/2010

  • bích phượng MonsterID Icon bích phượng

    Dịch thơ có lẽ khó nhất trong các công việc dịch. Phải tôn trọng cùng một lúc vừa nghĩa, vừa âm, vừa vần. Thế nên, thường chỉ các nhà thơ mới dám dịch thơ. Bài thơ này, nhà thơ Tế Hanh dịch tương đối sát, nhưng có lẽ do quá tôn trọng cấu trúc câu trong nguyên bản, nên bản tiếng Việt có những chỗ hơi khó hiểu. Ví dụ, ngay câu thứ 5 trọng đoạn đầu Tế Hanh dịch là: “Như của khách qua lặp lại khúc êm đềm”(?). Thực ra Aragon viết là “Comme au passant qui chante on reprend sa chanson”, nghĩa rất rõ: “Như người ta lặp lại khúc hát khách qua đường”, hợp với các câu trước đấy: … Như người ta tìm nước suối / Như người ta nhìn ngôi sao mơ ước.

    Tôi xin đưa ra một trường hợp dịch thơ khác:

    Bài thơ ngắn của Apollinaire “L’Adieu”, được Bùi Giáng dịch ra tiếng Việt, và Phạm Duy phổ nhạc, trở thành bài hát rất được ưa chuộng của miền Nam trước đây:

    J’ai cueilli ce brin de bruyère

    L’automne est morte souviens t’en

    Nous ne nous verrons plus sur terre

    Odeur du temps brin de bruyère

    Et souviens-toi que je t’attends

    Có lẽ vì một phần không rõ nguồn gốc bài thơ, và một phần vì bản chất của dân Việt ta là lãng mạn, nên tuy rất giỏi tiếng Pháp nhưng cả Bùi Giáng lẫn Phạm Duy đều biến bài thơ trên thành một bài thơ tình lâm ly:

    Bùi Giáng dịch là:

    Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
    Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
    Chúng ta sẽ chẳng nhìn nhau trên đất nữa
    Hương thời gian nhành thạch thảo tí hon
    Và nhớ nhé ta đợi chờ em nhé

    Phạm Duy dịch và làm lời bài hát là:

    Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
    em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
    mùa thu đã chết
    em nhớ cho
    mùa thu đã chết
    em nhớ cho
    mùa thu đã chết
    đã chết rồi

    Em nhớ cho
    em nhớ cho
    đôi chúng ta
    sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa
    trên cõi đời này
    trên cõi đời này

    Từ nay mãi mãi không thấy nhau
    từ nay mãi mãi không thấy nhau
    từ nay mãi mãi
    không thấy nhau

    Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
    em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
    ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
    em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em
    vẫn chờ em
    vẫn chờ em
    vẫn chờ em
    vẫn chờ
    vẫn chờ
    đợi
    em.

    Trên thực tế, những người yêu thơ Apollinaire đều biết ông viết “L’Adieu” để tưởng nhớ Victo Hugo, một nhà thơ mà ông rất ngưỡng mộ. “L’adieu” đáp lại tập thơ “Pauca Meae” (Tiếng La-tinh có nghĩa là: “Vài dòng cho con gái”) mà Victo Hugo viết tặng con gái Léopoldine mất 4 năm trước, trong đó cũng có thạch thảo và đợi chờ:

    Demain, dès l’aube, à l’heure où blanchit la campagne,

    Je partirai, vois-tu, je sais que tu m’attends,

    (…)

    Et quand j’arriverai, je mettrai sur ta tombe

    Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur

    Tôi xin dịch là:

    Ngày mai, ngay bình minh, khi đồng quê một màu trắng xóa
    Cha sẽ đi, con thấy đấy, cha biết con đang chờ cha,

    Và khi đến, cha sẽ đặt lên mộ của con
    Một bó lá hu xanh và thạch thảo nở hoa.

    Tóm lại, nếu biết rõ nguồn gốc của “L’Adieu”, ta sẽ biết hai nhân vật trong bài không phải là nhân tình mà là cha con, và đó không phải là lời của một người mà là đối thoại của hai người. Thế nên, phải dịch như sau:

    Cha hái nhành hoa thạch thảo này
    Con nhớ cho mùa thu đã chết
    Mình sẽ chẳng gặp nhau trên đời nữa
    Mùi thời gian như nhành thạch thảo
    Cha nhớ cho con vẫn chờ cha.

    3 câu đầu là cha nói với con, 2 câu cuối là con nói với cha. Trong bài thơ của Victo Hugo là: “Cha biết con đang chờ cha”. Trong bài thơ của Guillaume Apollinaire là: “Cha nhớ cho con vẫn chờ cha”. Cô gái nằm dưới mộ chờ người cha tới thăm. Hoa thach thảo là để đặt lên mộ cho người đã chết.

    Phạm Duy và Bùi Giáng dịch “Ta đợi chờ em” là ngược hoàn toàn và vô nghĩa. Hoa thạch thảo để làm gì?

  • bích phượng MonsterID Icon bích phượng

    Vừa tìm được trong You Tube bài hát ” Mùa thu chết”, ghi là: Phạm Duy phổ nhạc, Khánh Ly hát, nhà văn Nguyễn Đình Toàn viết và thể hiện lời giới thiệu. Ai có ý định nghe thì nhớ cầm sẵn khăn mùi xoa nhé, anh em nhiều lắm.
    Dù sao cũng xin chú ý, người đưa bài này lên You Tube ghi là phổ nhạc theo bài “Adieu” của Apollinaire là không chính xác. Apollinaire có 2 bài: “L’Adieu” và “Adieu”. Bài hát này là bài “L’Adieu”, còn bài “Adieu” thì nằm trong tập “Những bài thơ tặng Lou”, bài nào các câu thơ cũng lần lượt bắt đầu bằng L,O,U cho đến hết.

    http://www.youtube.com/watch?v=oHUem7yjoys

  • bimba MonsterID Icon bimba

    Cám ơn bạn Bích Phượng đã cho biết nguồn gốc của bài hát “Mùa thu chết”, bất ngờ quá!

    Thú thực là tôi cũng thuộc loại hơi “sến”, đôi khi vẫn thích nghe các bài hát thuộc phạm trù “phải cầm sẵn khăn mùi xoa”. thỉnh thoảng tôi vẫn ngâm nga bài hát này, và vẫn coi “Mùa thu chết” là một bài hát hay về tình yêu nam nữ, giờ mới biết ngọn nguồn thực sự của nó chả có “anh – em” gì sất cả. Thất vọng nhỉ.

    Thôi thì thà thất vọng, nhưng mà biết rõ sự thực vẫn hơn. Có điều từ nay có lẽ không còn hứng ngâm nga “Mùa thu chết” nữa.

    Bạn Bích Phượng viết về thơ giọng hiền nhỉ, khác hẳn khi bạn viết về các vấn đề xã hội và… (đoạn này Bimba tự kiểm duyệt, để tránh cho GS Dũng khỏi phải thò kéo ra; tôi tuy hiện sống ở châu Âu nhưng đã có một thời gian dài được rèn luyện trong môi trường Việt Nam nên khả năng tự kiểm duyệt vẫn còn cao lắm).

    Chúc bạn Bích Phượng và tất cả các bạn một cuối tuần vui vẻ.

  • bích phượng MonsterID Icon bích phượng

    Chào Bimba, một bài thơ hay bao giờ cũng khiến ta mềm lòng. Cũng chúc Bimba một cuối tuần vui vẻ. Cứ hát “Mùa thu chết” đi, theo kiểu của mình cũng không sao. Chót yêu một người, giờ phát hiện ra sự thực về người ấy, chẳng lẽ hết hẳn yêu sao?

    Phượng cũng luống cuống với “Mùa thu chết” thế nào mà viết Victor Hugo thành Victo Hugo. Xin đính chính. Nếu tiện, nhờ Admin sửa giúp. Cám ơn trước.

  • admin MonsterID Icon admin

    Về mặt văn học thì tôi đúng là “chân đất mắt toét”, thỉnh thoảng mới lại được “xóa mù chữ” một ít. Hôm nay nhờ Bích Phượng biết được rằng bài hát “Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo” hóa ra xuất phát từ một bài thơ về cha-con, và trong đó có những 2 nhân vật nói với nhau chứ không phải độc thoại. Cảm ơn Bích Phượng.

    Bài hát này tôi cũng có bản mp3, cũng chẳng hiểu lắm về lời, chỉ biết là nghe nhạc cũng xuôi tai, chứ cũng chẳng biết “hoa thạch thảo” là hoa gì, hóa ra là bruyère của tụi Tây. Cái hoa này mà dùng trong “nhạc tình” thì đúng là cũng hơi khó hiểu :-)

    Tôi không đi sửa sai chính tả đâu, ai thích đính chính thì cứ tự đính chính thôi. Bản thân tôi cứ viết 2-3 câu thì lại sai chính tả một chỗ, sửa sao xuể, mọi người vẫn hiểu được là tạm được rồi :D

Leave a Reply

  

  

  

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Spam Protection by WP-SpamFree